Blog bị điên

Wednesday, January 04, 2012

Cái blog này bị điên rồi. Sao em không vô xem được. Gõ linh tinh thì được mà đọc lại thì không. Nổi khùng quá. Làm mấy hôm nay tưởng mạng bị chết.

Sắp xếp lại cuộc đời

Sunday, July 10, 2011

Làm thế nào để sắp xếp lại cuộc đời?

Tài liệu đi Lào

Saturday, January 22, 2011

Em góp nhặt khắp nơi để dành làm kinh nghiệm đi chơi.

Bạn Quỳnh Dung, chủ nhân Blog Thichdibui đã có một chuyến đi lang thang bằng đường bộ từ Việt Nam sang Lào, Thái Lan với những ghi chép dọc đường thú vị. Được sự đồng ý của tác giả, Thời báo Kinh tế Sài Gòn Online xin giới thiệu và trích đăng nhật ký lữ hành nhiều kỳ đã đăng tải trên blog cá nhân của bạn Quỳnh Dung.

Kỳ 1: Tìm đường sang Lào

Qua Bờ Y

Thường từ Sài Gòn muốn đi Lào bằng đường bộ thì người ta ra Huế, rồi từ Huế đi xe đến cửa khẩu Lao Bảo ở Quảng Trị. Tuy nhiên, tôi muốn đi qua một cửa khẩu khác: cửa khẩu Bờ Y của Gia Lai, tiếp giáp ở cực Nam của Lào.

Đọc báo thấy từ Quy Nhơn có xe buýt đi Lào, thế là tôi mua vé xe lửa đi Quy Nhơn. Bởi vì đây là chuyến đi xe đầu tiên trong những tháng đi bụi sắp tới, tôi đã chịu chi 430.000 đồng cho một giường mềm, dự định ngủ một giấc cho thật đã rồi bắt đầu chuyến đi "lang thang”.

1. Khi đến Quy Nhơn rồi tôi mới biết ở đây chỉ thỉnh thoảng mới có xe đi cửa khẩu Bờ Y. Nếu muốn đi ngay, tôi phải đón xe đi Kontum. Thế là tôi có một ngày đêm bất đắc dĩ tham quan thành phố Quy Nhơn. Xung quanh bến xe Quy Nhơn có nhiều nhà nghỉ, yên tĩnh hơn và không khí trong lành hơn những khu khác. Tuy nhiên, tôi đã ở Nhà khách của Quy Nhơn nằm trên đường Trần Hưng Đạo. Con đường có nhiều xe tải chạy nên rất bụi bặm và cách bến xe khoảng 5-7 km. Trong phòng có máy nước nóng, bình thủy nước nóng để pha trà và truyền hình cáp, giá chỉ có 100.000 đồng/đêm.

Thức ăn ở Quy Nhơn khá ngon và rẻ. Một tô mì Quảng chỉ có 7.000 – 8.000 đồng. Bánh xèo Quy Nhơn cũng đặc biệt hơn ở miền Nam. Ở đây, người bán lấy bánh xèo gói vào trong bánh tráng, người mua chỉ cần cầm lấy và chấm nước mắm giống như ăn gỏi cuốn vậy. Ốc luộc cũng khá ngon mà chỉ có 5.000 đồng/ tô.

2. Sáng sớm hôm sau, tôi ra bến đón xe đi Kontum, 75.000 đồng/vé. Lộ trình khoảng 4 tiếng. Tôi ở tại khách sạn Thịnh Quý 215 Phan Đình Phùng, giá 120.000 đồng/đêm, phòng hơi cũ nhưng rộng, có nước nóng nhưng ti vi không có cáp. Cũng may là khách sạn này cũng có xe đi Lào nên tôi đã đăng ký vé cho ngày hôm sau đi luôn. Vậy là tôi có một ngày đêm dạo phố Kontum.

Theo chân những người dân tộc đến khu hành hương của họ là Nhà thờ Gỗ ở thành phố Kontum thì tôi thấy những người dân tộc miền núi theo đạo Thiên Chúa khá đông. Họ ngồi chất đầy trên những chiếc xe buýt cũ kĩ hoặc lội bộ đến khu hành hương này. Hôm nay là ngày lễ đặc biệt của họ. Họ mang theo cả đồ ăn và chiếu ngủ. Họ ngồi khắp trong ngoài khuôn viên nhà thờ. Xung quanh hàng quán tấp nập. Quả là không khí của lễ hội.Tôi đi vào khuôn viên phía sau nhà thờ.

Ở đó có nhà trẻ Vinh Sơn 1, nơi nhận nuôi những đứa trẻ miền núi bị cha mẹ bỏ rơi hoặc quá nghèo không đủ tiền nuôi con nên gửi cho các sơ nuôi giùm. Nhân dịp lễ hội này, một số cha mẹ ghé vào thăm con. Ở đây có một du khách người Canada. Ông này đã về hưu nên mỗi năm đến Việt Nam 3 tháng để chăm sóc những đứa trẻ ở đây. Thật là một tâm hồn đẹp!

Nhìn thấy thái độ dịu dàng của ông khi bồng một đứa trẻ đang khóc ngất vì thiếu sữa và hơi ấm của mẹ mới thấy tình thương là không biên giới. Mấy đứa bé ở đây còn rất nhỏ, từ vài tháng đến 5-6 tuổi. Tôi đã ở đó nguyên buổi trưa bồng bế những đứa trẻ và trò chuyện với các sơ. Những đứa trẻ thật sự rất thiếu hơi ấm và rất hiếm khi được bồng bế.

Đa số những đoàn cứu trợ đến đây không đủ thời gian để chơi và bồng các em. Khi tôi bồng một bé trong tay, một bé khác giận hờn và tìm cách đẩy bé kia ra để ngồi vào lòng tôi. Thật tội nghiệp!

Những thành phố ở Nam Lào

Phong cảnh dân dã ở Lào

8 giờ 20, tôi ra xe đi Lào. Lái xe cũng là chủ xe và chủ khách sạn. Ông này trước đây là bộ đội. Hiện có doanh nghiệp tại Lào nên qua lại thường xuyên. Hôm đó chỉ có tôi là hành khách duy nhất. Chúng tôi đi trên chiếc Furtuna 7 chỗ của ông cùng với một nhân công qua đó làm việc. Ông biết tiếng Lào nên tôi cũng học lõm bõm được vài câu.

Cửa khẩu Bờ Y khá bụi. Rõ ràng đây không phải cửa khẩu du lịch. Có rất nhiều xe container chở hàng qua lại Việt Nam và Lào. Không hiểu sao hải quan Việt Nam ở đây khá "chảnh", trong khi hải quan Lào lại rất dễ thương.

Qua phía Lào, đường tráng nhựa khá đẹp chạy quanh co theo dãy Trường Sơn Tây. Nghe chủ xe bảo con đường này do Việt Nam xây dựng cho Lào nhằm hướng dẫn cho dân Lào kỹ thuật xây đường lẫn vá đường và đến bây giờ thì dân Lào vá đường còn giỏi hơn Việt Nam.

1. Khoảng 14 giờ, chúng tôi đến Attapeu - một tỉnh cực Nam của Lào. Chủ xe giới thiệu cho tôi nhà trọ mà theo ông là sạch sẽ và giá cả phải chăng. Đó là nhà trọ Aloonsotsai, giá phòng rẻ nhất là 50.000 kip. Chủ nhà trọ là một bác sĩ người Lào đã từng học ở Hà Nội và ở Việt Nam 8 năm nên có thể nói tiếng Việt khá sõi.

Thị trấn này khá buồn, không có nightlife (cuộc sống về đêm). Ở đây, tôi gặp một vài người đang làm việc cho chi nhánh của công ty Hoàng Anh Gia Lai tại Lào. Năm 2008, Attapeu đã chịu một trận lũ đầu tiên trong lịch sử. Có lẽ là hậu quả của nạn phá rừng chăng?

Tối hôm đó, tôi đi uống cà phê cùng với một anh tên Trung, nhân viên của Hoàng Anh Gia Lai, tại một quán cà phê do người Việt Nam làm chủ. Ở đây, tôi được giới thiệu uống sữa đậu nành Thái Lan khá ngon nhưng hơi ngọt, giá 5.000 kip/hộp.

2. Sáng hôm sau tôi ra bến xe mua vé để đi Pakse, giá vé 40.000 kip. Khoảng cách từ Attapeu đến Pakse là 225 km. Xe chạy khá chậm và dừng lại đón khách ở 2 bến Sekong và Paksan.

Ở Nam Lào, có khá nhiều đất bỏ hoang và cuộc sống còn đậm chất nông nghiệp.Xe khởi hành lúc 7 giờ 45 sáng và đến nơi vào lúc 13 giờ, hơn 5 tiếng cho đoạn đường 225 km.Tại Pakse, tôi ở tại Sabbaidii 2 (Sabbadii trong tiếng Lào nghĩa là Hello, chào), giá 40.000 kip/phòng.

Tôi ăn tối ở nhà hàng Xuân Mai. Ở đây người Việt Nam sang mở doanh nghiệp khá nhiều. Chủ nhà hàng là người Lào gốc Việt có thể nói được tiếng Lào, Việt Nam, Anh và Pháp.

Ở tại nhà nghỉ Sabbaidii 2, tôi quen với một cặp vợ chồng người Pháp. Người vợ là nông dân, chuyên chăm sóc trang trại cho người khác khi họ đi vắng. Người chồng làm thợ xây, chuyên phục hồi nhà cổ. Người vợ nói tiếng Anh bập bõm với tôi, còn người chồng hoàn toàn không biết tiếng Anh. Khi nghe họ nói chuyện với nhau bằng tiếng Pháp, kiến thức tiếng Pháp của tôi dần dần được khôi phục.

Họ thấy rất vui khi ở Lào và dự kiến ở luôn 3 tháng. Qua họ, tôi biết rằng bởi vì Đông Dương trước đây là thuộc địa của Pháp nên khi người Pháp đến đây họ có cảm giác như về nhà.

Tôi ở Pakse 2 đêm thì đón xe đi Savannakhet, giá vé 35.000 kip, xe chạy lúc 10 giờ30 đến khoảng 15 giờ chiều thì đến, khoảng cách là 200 km. Xe tuk tuk từ nhà nghỉ Sabbaidii 2 đến Northern Bus Terminal là 15.000 kip, khoảng 5-6 cây.

Đi bụi có cái thú là được ngắm cảnh ở những nơi không phải là di tích hay địa điểm du lịch.

3. Tại Savannakhet, tôi ở trong nhà nghỉ Sayamungkhun, phòng có giá 40.000 kip khá rộng và nhà tắm thì khá sạch sẽ. Tòa nhà có kiến trúc Pháp dù hơi cũ kỹ. Những nhà nghỉ xung quanh có giá mắc hơn, một phòng giá khoảng 50.000 -80.000 kip.

Ở đây có một công ty Việt Nam chuyên có xe đi tuyến Việt - Lào. Nhiều ngân hàng ở Lào, ngoại trừ ngân hàng Việt-Lào, không đổi tiền Việt. Ở đây có khá nhiều người Việt. Chủ yếu họ là những người có ba mẹ Việt Nam và được sinh ra ở Lào nên nói được cả tiếng Việt và tiếng Lào.

Dọc theo trục đường chính có khá nhiều nhà hàng do người Việt làm chủ. Tôi ăn cơm vịt cho buổi cơm chiều, cũng khá ngon và sạch sẽ.

Hôm sau, tôi thuê xe đạp (10.000 kip/ngày) đi tham quan Savannakhet. Buổi chiều trên con đường dọc theo sông Mê Kông có nhiều quán lẩu, người ăn ngồi theo kiểu Nhật, trông rất đẹp và khá hay nhưng tôi chưa ăn thử bởi vì sợ một mình ăn không hết một cái lẩu (đi bụi một mình bất tiện như thế ấy).

Người dân ở đây xuống sông bắt cá lên bán cho các hàng quán. Ở đây cũng có món cá nướng ăn với cơm và rau sống. Có vài bạn trẻ Việt Nam qua đây làm nail, đến mời tôi nhưng tôi từ chối. Họ đứng nhìn tôi ăn cá chép nướng và nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt (dĩ nhiên họ không nghĩ tôi là người Việt rồi): "Trông “nó” ăn ngon lành chưa kìa".

Ở đây một con cá chép nướng cho một người ăn giá 18.000 kip + 5.000 kip tiền cơm. Ăn cũng được nhưng so với giá cả ở Việt Nam thì mắc hơn. Chắc do tôi là khách du lịch.

Nghĩ đến đoạn đường dài thăm thẳm đến Vientiane, thủ đô của Lào mà tôi thấy ngán ngẩm. Vì thế thay vì đi Thae Khaet, tôi đón xe đi Mudkahan, một thành phố của Thái Lan giáp biên giới với Savannakhet của Lào, giá vé chỉ có 13.000 kip. Tôi định dùng giao thông của Thái Lan mà đi dần lên Vientiane.

>> Kỳ 1: Tìm đường sang Lào

Quá cảnh qua Thái

Xe khởi hành lúc 9h40 sáng. Khi đến cửa khẩu Lào thì làm thủ tục xuất mất 10.000 kip, sau đó mất thêm 200 baht làm thủ tục nhập ở cửa khẩu Thái Lan. Tôi không hiểu sao tại cửa khẩu này lại phải trả nhiều tiền như vậy, trong khi các cửa khẩu của Thái Lan lại miễn phí?

Phải chăng do cây cầu Thai-Lao Friendship, nhiều người đi xem quá nên phải đóng tiền hao mòn? Khoảng 1 tiếng đồng hồ sau là xe đến Thái Lan. Kế bên bến xe là một siêu thị rất lớn. Người Lào sang đây mua sắm rất nhiều. À, có thể đây là nguyên nhân cửa khẩu này thu tiền rất cao và cũng là nguyên nhân ở Lào không hề có nơi mua sắm nào đủ lớn và hiện đại để được gọi là siêu thị. Tôi đi xe tuk tuk đến khu chợ Indochina. Đang đứng lóng ngóng vì không biết ở đâu cho rẻ thì một ông người Thái, khoảng 35 tuổi, mập mạp bụng phệ (đặc điểm chung của nhiều người Thái bây giờ) giới thiệu tôi khách sạn Huanum, 150 baht/phòng. Tôi gật đầu luôn.

Thành phố này cũng nhỏ nên đi đến các khu chợ đều gần. Ở chợ Indochina có bán hàng hóa Việt Nam. Ô phía kia có người đang bán ổi không hạt, giá tương đương 25.000 đồng/kg, thấy rẻ hơn giá bán ở Việt Nam và lại trông khá ngon mắt, tôi mua luôn một kg.

Ăn xong một kg ổi, no bụng luôn làm tối hôm đó được ông người Thái (người giới thiệu khách sạn này) dẫn đi chợ đêm, có bán khá nhiều đồ ăn ngon, nhưng không thể ăn nổi nữa nên thấy tiếc ghê.

Hôm đó ở đây tổ chức hội chợ. Trong hội chợ có nhiều trò chơi như phóng phi tiêu làm bể bong bóng, thảy vòng, vớt cá, bắn súng... Có rất nhiều gian hàng bán quần áo, giầy dép, có cả gian hàng trưng bày xe máy. Ngoài ra, phía dưới sân khấu ca nhạc là cả một cái sân rộng để người dân có thể nhảy theo ca sĩ. Dân Thái rất thích khiêu vũ và họ nhảy khá đẹp. Có cả quay lô tô, mỗi vé là 40 baht, giải nhất là một pick-up truck của hãng Honda. Ngoài ra còn có rất nhiều trò chơi cho trẻ em. Nói chung hội chợ ở đây tương tự như các hội chợ ở Việt Nam nhưng quy mô lớn hơn nhiều.

Ham chơi nên đến gần 12h đêm tôi mới về khách sạn. Con đường cạnh sông Mê Kông khá trong lành và yên tĩnh.

Sáng hôm sau, chợ Indochina chưa dọn hàng, nên tôi phải qua một con phố khác ăn sáng. Ở đây một món giá từ 30-35 baht. Tôi thuê xe tuk tuk 50 baht đến siêu thị cạnh bến xe trung tâm. Siêu thị này giống như Metro ở Sài Gòn, bán cả sỉ và lẻ. Tôi mua thử một hộp thức ăn được ghi là Fried Chinese Sausage. Khi ăn mới biết đó là lạp xưởng, toàn là dầu mỡ không, ngán muốn chết.

Ở đây tiền đô Mỹ đổi ở ngân hàng Bangkok Bank có tỷ giá khá thấp 33,01; trong khi ở bên ngoài đổi đến 35.Tối nay, tôi lại ra chợ đêm chơi. Hôm nay ở đây có tổ chức thi hoa hậu trong trang phục truyền thống (có thể là hoa hậu cho khu vực này).

Đông Bắc Thái Lan

Sáng hôm sau, tôi đón xe đi That Phanom. Từ Mudkahan đến That Phanom khoảng 1 tiếng đồng hồ, giá vé xe buýt là 35 bath.

Tôi định ở That Phatnom một đêm nhưng xui cho tôi, hôm đó là ngày mọi người đi chùa, đi lễ hội rất đông. Giá khách sạn ở đây rất mắc 400 baht/đêm nhưng rất đẹp vì các khách sạn nằm dọc theo bờ sông Mê kông mát rượi và nên thơ. Ở khách sạn Chivon nằm thụt ra sau các khách sạn này có phòng giá 100 baht/đêm nhưng nhìn không sạch sẽ lắm. Tôi được một người Thái khuyên là không nên ở đây vào thời điểm này bởi vì mọi thứ đều mắc theo mùa lễ hội.

Vẫn còn sớm nên tôi dự định dạo một vòng lễ hội trước khi lên xe buýt đi đến một thành phố khác. Không muốn đeo ba lô trên vai chen chúc vào những nơi này, tôi tìm đến chỗ ban trật tự lễ hội và gửi đồ. Thấy tôi là người nước ngoài, dù không nói được nhiều tiếng Anh, họ cũng vui lòng giữ giùm miễn phí và còn tặng cho một tấm bản đồ. Tôi đi một vòng quanh khu lễ hội. Đúng là một quốc gia Phật giáo. Người dân đi chùa rất đông. Tôi mua một ít quần áo Thái Lan vì nghe nói thành phố này rất gần khu làng dệt lụa của Thái Lan. Nghĩ chắc mua ở đây giá cả rẻ hơn. Nhưng thật ra tôi đã nhầm. Kinh nghiệm rút ra là chớ nên mua đồ ở các nơi lễ hội.

Đã trưa nên tôi đến lấy ba lô để đón xe đi Nakhon Phatnom. Thấy một ông cảnh sát đang đứng ở cổng ra vào, tôi chạy đến hỏi thăm đường ra bến xe. Ông này không biết nói tiếng Anh, chỉ hỏi tôi người nước nào. Tôi nói Việt Nam. Ông ta chạy vào lấy xe máy ra và ra dấu bảo tôi leo lên. Nghĩ thầm trong bụng chắc ông ta chở mình đến bến xe đây. Vậy là khỏi tốn tiền thuê xe tuk tuk. Cảnh sát Thái Lan dễ thương quá. Nhưng tôi đã nhầm. Ông ta chở tôi đến một cửa hàng do người Việt làm chủ. Đối diện cửa hàng này là trạm đón xe. Ổng giao tôi lại cho ông chủ người Việt để hướng dẫn.

Ông chủ này chắc khoảng 40 tuổi, bận túi bụi với công việc mua bán (cửa hàng này có vẻ làm ăn được đây) nhưng vẫn không quên bảo tôi ngồi chờ ở trạm khi nào có xe đi Nakhon Phatnom thì ra dấu cho tôi lên xe. Ở Thái Lan, xe chỉ ghi toàn tiếng Thái nên người nước ngoài không biết đường nào mà lần. Thế là ông chủ vừa bán hàng vừa trông đón xe cho tôi.

Cuối cùng xe đi Nakhon Phatnom cũng đến, một chiếc xe buýt 2 tầng, giá vé là 45baht cho một tiếng đồng hồ trên xe. Khi đến Nakhon Phatnom, tôi hỏi thăm đường đến các khu nhà trọ rẻ tiền thì được chỉ vào khu người Việt. Lúc đó, ở khu này đang có đám ma, ngoài cửa ghi tiếng Việt. Nhìn thấy tiếng Việt tôi mừng quá vào hỏi thăm luôn. Phòng ở đây chủ yếu cho thuê theo tháng cho công nhân Việt Nam qua ở làm việc.

So với mức sống của người Thái, tôi thấy lao động Việt Nam đáng thương quá. Khu ở của họ thực sự là khu ổ chuột của Thái Lan. Nhưng những người Việt được sinh ra ở Thái Lan thì có mức sống khá hơn rất nhiều. Họ học hành tử tế và làm những nghề có thu nhập cao, nhưng đổi lại họ không nói rành tiếng Việt, thậm chí con cháu đến đời thứ 3 là không nói được tiếng Việt luôn. Tôi ở đây một đêm, giá 60baht.

Ở đây cũng có khu chợ Indochina và chợ đêm nhưng không nhộn nhịp đông đúc như ở Mudkahan và That Phanom. Có lẽ chùa chiền ở đây không nổi tiếng lắm.Thái Lan biết cách khai thác bờ sông Mê Kông hiệu quả hơn Lào. Thường họ xây công viên dọc theo bờ sông để dân chúng và khách du lịch có thể ra ngắm cảnh và thư giãn.

Tối hôm đó, tôi ra công viên bờ sông đi dạo. Bên kia sông là phía Lào. Ánh đèn sáng loáng và tiếng nhạc xập xình vọng sang. Tôi nghĩ: "Ah, thì ra dân Lào biết cách "ăn chơi" hơn người Thái nhiều". Vài bạn trẻ Thái Lan đem máy ra chụp mặt sông ban đêm.

Tìm đường về Vientiane

Ở đây, ngay tại ngã tư chính sừng sững một tượng đài kỷ niệm do Việt kiều xây dựng để tưởng nhớ quê hương (tối hôm trước biết tôi là người Việt, một số Việt kiều lớn tuổi, sau khi đi đám ma xong, kêu tôi vào hỏi chuyện về Việt Nam và họ không tin một người Việt lại dám đi du lịch bụi một mình). Khi vào chợ ăn sáng, tôi được bà chủ hàng - một người Thái gốc Việt - tìm giúp xe tuk tuk để đi thăm nhà Bác Hồ ở làng hữu nghị Việt - Thái.

Đây là nơi Bác Hồ ở và làm việc trước năm 1930 và nay rất nhiều người Lào và Thái gốc Việt đến tham quan. Ở đây có bán cả đĩa nhạc, quần áo và nhiều sản phẩm khác của Việt Nam. Hiện giờ số lượng người Việt sống tại khu làng này còn rất ít, họ bỏ ra ngoài để đi làm ăn, những người ở lại là người già hoặc làm bên du lịch.

Trưa hôm đó, từ khu làng Việt - Thái trở về, tôi quyết định đi Nong Khai ngay và từ Nong Khai tôi có thể đi Vientiane. Mang ba lô lên vai, tôi đi ngay và hầu như không kịp chào hỏi ai trong khu làng Việt kiều. Nhưng khi ra bến xe thì tôi mới biết không có xe đi Nong Khai vào buổi trưa.

Tôi đón xe đi Udon Thani, một trong những thành phố nhộn nhịp của Thái Lan. Xe chạy khoảng 5 tiếng thì đến Udon. Đến đây tôi có cảm giác như mình đang ở Singapore bởi không khí sôi động, khu chợ đêm sáng rực đèn và khu trung tâm thương mại sầm uất. Tất cả nằm ngay sát bến xe khách. Tôi quyết định tìm khách sạn ở gần đây để sáng hôm sau đi cho tiện.

Học sinh trên đường phố của Lào.

Quả là một quyết định đúng đắn. Số lượng người đi rất đông nên tôi phải ra sớm để mua vé. Xe khởi hành mỗi tiếng một chuyến từ 11h sáng đến 7h tối. Xe đông đến nỗi nhiều người phải đứng, dọc đường một số người xuống bớt nên mới có chỗ ngồi. Xe đến Nong Khai khoảng 3h30 chiều, tôi đón xe tuk tuk (20 baht) đến Sawabi Guesthouse do một người Thái gốc Hoa làm chủ. Nơi này đẹp, sạch sẽ, tương tự như nhà nghỉ ở Melecca, Malaysia mà tôi từng ở. Giá phòng ở đây rẻ nhất là 140 baht.

Giặt giũ, tắm rửa xong, tôi đi dạo phố. Thành phố này khá dễ chịu, sạch sẽ, trong lành, êm đềm và nhộn nhịp. Cái êm đềm của một thành phố cổ và cái nhộn nhịp của một thành phố hiện đại đều có thể được tìm thấy ở nơi đây. Thật là một nơi lý tưởng để ở. Ở đây có Hội Người Việt và nhiều người Thái cũng có thể nói tiếng Việt. Buổi sáng hôm sau, tôi ra chợ Morning ăn phở Thái (tiếng Thái gọi là "khuây tịu"). Phở này giống hủ tíu Việt Nam hơn, giá 25 baht/tô.

Buổi trưa, tôi trả phòng, sau đó đón xe buýt (giá vé 55 baht) để đi Vientiane. Ở cửa khẩu này, thủ tục hải quan miễn phí. Tôi lại trở qua Lào sau 6 ngày 5 đêm "lưu lạc" trên đất Thái Lan. Phải nói tôi rất thích vùng Đông Bắc Thái. Ở đây mọi thứ đều khác hẳn Bangkok. Tiếng nói nghe dễ chịu hơn, thức ăn ngon hơn, người dân thân thiện và dễ thương hơn nhiều.

Vientiane

Một món ăn của Lào.

Cách bến xe Vientiane khoảng 1 km đi về phía bờ sông có khá nhiều nhà nghỉ giá rẻ. Các bạn có thể gọi xe tuk tuk bảo họ đưa đến Mixay Guesthouse. Nhớ trả giá bởi vì ở đây nói thách lắm. Tôi đã trả hớ 20.000 kip cho 1 km. Lần sau sẽ rút kinh nghiệm trả giá thấp hơn.

Nhà nghỉ Mixay hết phòng trống nên tôi đã đến nhà nghỉ Sabaidy (cách Mixay 3 phút đi bộ), dorm bed giá 20.000 kip/đêm, quá rẻ nhưng cả nguyên tầng lầu chỉ có 1 phòng tắm thôi và cũng không sạch lắm. Ở đây tôi kết bạn với cô sinh viên người Úc. Chúng tôi cùng chia sẻ tiền tuk tuk đi Luang Stupa. Ở đây chúng tôi làm quen với một anh người Lào. Vì vậy chúng tôi cùng nhau đi ăn tối ở dãy quán dọc sông Mê Kông. Chúng tôi ăn lạp gà và lẩu Lào cũng khá ngon. Ba người ăn mà chỉ có 90.000 kip (tương đương 230.000 đồng).

Qua anh chàng người Lào này, tôi được biết một điều khá thú vị là các bạn trẻ Lào rất thích đi du học ở Việt Nam. Anh ta bảo đấy là mơ ước của anh ấy và anh ấy sẽ cố gắng để được đi du học Việt Nam. Chính phủ Lào rất tôn trọng bằng cấp Việt Nam. Một người có bằng do Việt Nam cấp sẽ có cơ hội việc làm nhiều hơn bằng cấp ở những nơi khác cấp kể cả của Lào. Lạ quá nhỉ!

Ở dọc theo bờ sông có khu chợ đêm bán đồ khá đẹp và khá rẻ (nếu biết trả giá). Tôi mua một cái ví thêu tay rất đẹp, giá 25.000 kip (lúc đầu họ thách đến 40.000 kip).

Sáng hôm sau, kiểm tra lại tình hình tài chính cho 10 ngày đi bụi vừa qua, tôi thấy mình đã tiêu mất khoảng 5 triệu đồng, bao gồm tất tần tật mọi thứ. Như thế cũng chưa rẻ lắm bởi vì tiêu chí tôi đưa ra là 1.000 đô la Mỹ cho 3 tháng. Tôi phải thừa nhận rằng chi phí ở Lào mắc hơn ở Thái Lan và Campuchia. Cũng có thể tôi đi Lào lần đầu nên chưa có kinh nghiệm chăng?

Kiểm tra tài chính xong, tôi ra ngoài tiệm Internet để kiểm tra email. Ở đây khi hỏi đường đi đến bến xe buýt thì tôi được cô nhân viên quản lý phòng net, hết giờ làm việc, tiện đường về nên chở tôi ra bến xe luôn thể. Thế là đỡ tốn tiền đi xe tuk tuk.

Mấy tay lái xe tuk tuk và cô nhân viên phòng net khẳng định với tôi rằng ở bến xe này không có xe đi Xiêng Khoảng (Buddha Park - Cánh đồng tượng Phật cổ ở ngoại ô Vientiane). Tôi đi thử vào trong bến xe hỏi thì hóa ra có xe buýt đi đến đó, giá rất rẻ, chỉ có 5.000 kip, so với thuê 1 chiếc tuk tuk khoảng 100.000 kip. Xe buýt chạy 45 phút thì dừng ở Tha Dieu để thả khách, sau đó thì chạy tiếp đến Buddha Park. Ở đây vé vào cổng là 5.000 kip. Khung cảnh khá đẹp và nếu không bị quấy rối bởi những du khách khác thì các bạn có thể thì thầm trò chuyện cùng với các pho tượng Phật lâu đời đứng sừng sững giữa cánh đồng mấy trăm năm nay. Có ai tin không nhỉ?

Cảnh sông nước ở Lào.

Từ cổng Bubbha Park, tôi băng qua đường đón xe buýt về Vientiane. Tối đó, tôi đi ra bờ sông để ăn salad Lào. Dặn đi dặn lại người bán là không cay vậy mà cuối cùng sau khi ăn thử vài miếng, nước mắt nước mũi dầm dề, tôi bỏ luôn nguyên đĩa gỏi. Không hiểu sao người Lào ăn cay quá? Nhưng bù lại, coconut shake ở đây khá ngon mà chỉ có 7,000 kip.

Ăn xong, tôi đi dạo một vòng và thu về "chiến lợi phẩm" là một cái túi xách khá đẹp mà sau một hồi trả giá thì còn 25.000 kip.

À quên , phở Lào ăn cũng khá ngon (ngon hơn phở Thái), giá 10.000 kip/tô. Rau sống và nước chấm hơi khác với phở Việt. Đặc biệt ở đây người ta ăn phở, chấm rau sống với mắm, khá ngon.

áng hôm sau tôi mua vé xe (45.000 kip) để đi Vang Vieng, giá vé bao gồm cả xe đến đón tại khách sạn. Dân Lào rất đậm đà phong cách nông dân nên họ hẹn tôi 9h sáng có xe đến đón. Thực ra 10h, xe mới đến. Chắc họ sợ tôi sử dụng "giờ dây thun" nên nói trước 1 tiếng chăng? 10h lên xe ngỡ rằng mình sẽ được đi thẳng đến bến xe luôn nhưng không phải như vậy, xe còn chạy thêm 1 vòng đón khách ở những khách sạn khác.

>>Kỳ 3: Tìm đường về Vientiane

Cuối cùng khi người và hành lý đã đầy nhóc trong xe thì họ mới chịu chở chúng tôi ra xe đi Vang Viêng. Ngồi cạnh bên tôi là hai vợ chồng người Úc (Sima và Tony) và cậu con trai 17 tuổi tên Aeran. Nhờ thời gian rỗi nên chúng tôi bắt chuyện và làm quen nhau.

Vang Vieng

Khi ra được xe đi Vang Vieng thì chúng tôi phải chờ những người khách trên những chiếc xe trung chuyển khác và họ cũng bảo rằng không biết chờ đến khi nào bởi vì đủ khách thì xe mới chạy.

Lúc đó thì có một chiếc minibus chạy đến "dụ dỗ" chúng tôi qua xe đó, nhỏ hơn, đi ngay mà không phải trả thêm tiền vé. Gia đình người Úc, tôi và vài người nữa thế là "bị dụ". Té ra chiếc xe này do nhỏ hơn nên đã chạy chậm hơn chiếc xe buýt ban đầu của chúng tôi mặc dù khởi hành trước.

May là buổi sáng tôi có mua một hộp bánh AFC của Việt Nam và một chai sữa mang theo để ăn trưa. Buổi trưa xe có dừng ở một cửa hàng nhỏ cho hành khách vào ăn trưa. Nhưng lúc đó cả 3 chiếc xe khách đỗ cùng một quán, khách phải xếp hàng để chờ mua bánh mì. Ngán ngẩm tôi lấy sữa ra uống luôn, no bụng, đỡ tốn tiền.

Đường đi Vang Vieng khá quanh co. Cũng may tôi ngồi cạnh gia đình người Úc nên nói chuyện với họ cũng đỡ buồn. Khoảng 3h chiều xe đến nơi. Bến đỗ là khách sạn Malany trên đường Khaosan (các bạn thấy lạ chưa? Bến đỗ của xe lại nằm trong khuôn viên khách sạn? Mà lại có đường Khaosan, giống như ở Bangkok vậy). Nhiều người khách không thích ở đây bởi vì giống như "bị ép" nên họ gọi xe ôm chở qua chỗ khác. Gia đình người Úc vào hỏi giá phòng và ra hỏi ý tôi có muốn share với họ không. Họ định lấy 2 phòng đôi. Tôi và Sima ở chung một phòng. Tony và Aeran ở phòng kia. Giá phòng là 70.000 kip. Chúng tôi chia đôi, mỗi người trả 35.000 kip. Thấy cũng không tệ nên tôi đồng ý luôn. Ngoài ra, khách sạn này có phong cảnh khá đẹp. Đứng ở ban công nhìn thấy cả núi lẫn sông, rất thơ mộng.

Sau khi mang đồ đạc lên phòng, chúng tôi đi đến một công ty du lịch lấy tour one-day trip, giá 90.000 kip cho mỗi người. Lên chương trình cho ngày mai xong, chúng tôi đi dạo phố. Ngộ ghê, ở đây có rất nhiều du khách mặc bikini đi lại trên phố giống như ở bãi biển vậy. Hỏi ra mới biết là tubing nghĩa là mặc đồ tắm nằm trên bè trôi trên sông, dọc đường có những quán bar bán rượu bia ngay; vì thế sau khi tubing, ai cũng nạp kha khá rượu bia vào người nên "quậy" luôn. Đa số du khách trẻ đến đây rất mê hoạt động này. Họ có thể "quậy líp ba ga", mặc luôn cả bikini đi lại trên phố cũng không sao. Tôi trông chờ cho đến sáng mai để tubing.

Trở về khách sạn, tôi ngủ một giấc thật ngon cho đến sáng, khi mở mắt ra thấy không khí mát lạnh và tiếng lách tách ngoài cửa sổ. Ôi trời mưa hầu như cả đêm. Vậy là ông trời không muốn tôi "quậy líp ba ga" rồi. Mưa tầm tã và khi ấy ở ban công khách sạn nhìn ra xa, phong cảnh đẹp vô cùng.

Đến hơn 8h sáng trời vẫn mưa tầm tã. Thấy trời không có dấu hiệu tạnh nên Sima mặc áo mưa đi ra công ty du lịch hủy chiến đi và lấy lại tiền cho chúng tôi. Chúng tôi mặc áo mưa đi ăn sáng. Sau đó gia đình này đi massage Lào, còn tôi đi bộ ra chợ xem và đi dạo ở một con đường bên hông chợ.

Con đường này dẫn đến núi nên phong cảnh rất đẹp nhưng vắng vẻ quá nên tôi không dám đi xa. Từ chợ quay về tôi thấy có một thông báo bằng tiếng Anh dán trước cổng một ngôi chùa cũng khá lớn. Thông báo kêu gọi khách du lịch đến dạy tiếng Anh cho các nhà sư ở đây từ 6-8h tối, chùa này chỉ cách khách sạn của chúng tôi khoảng 300m. Tôi vội vã quay về khách sạn định rủ gia đình Úc này tham gia nhưng họ vẫn chưa về. Tôi đi bộ dọc xuống bờ sông và thấy nhiều người mặc đồ tắm ướt sũng đang từ dưới bến sông đi lên. Thì ra dù trời mưa nhưng du khách vẫn không muốn bỏ qua tubing vì Vang Vieng rất nổi tiếng với hoạt động này mà. Thấy cũng tiếc vì đã không tham gia nhưng khi nhìn kỹ lại người của họ toàn bùn đất do con đường cạnh bến sông khi trời mưa đất nhão ra trơn trợt nên họ "chụp ếch" liên tục.

Trời lại mưa nên tôi chạy vội vào một nhà hàng gần đấy, thấy trong thực đơn có món sweet rice. Tôi gọi ăn thử, cũng ngon, nhưng hơi ngọt mà tôi lại không hảo ngọt lắm.

Gia đình người Úc mà tôi gặp ở Lào

Lề đường phố ở Lào về đêm.

Trên chuyến xe từ Vientiane đến Vang Vieng tôi đã gặp gia đình này. Họ gồm có 3 người. Người vợ khoảng 58 tuổi, tên là Sima, người Israel nhưng định cư ở Úc. Hiện Sima đang dạy tiếng Do Thái cho một trường tiểu học ở Úc. Người chồng tên là Tony, khoảng 65 tuổi, người Úc, là nhà đầu tư tài chính. Trước năm 2008, ông là triệu phú. Sau cuộc khủng hoảng kinh tế ông rớt luôn ngôi "triệu phú." Cậu con trai của họ tên Aeran, 17 tuổi, học sinh trung học, rất đẹp trai, một nét đẹp lai của Do Thái.

Họ rất cưng chiều cậu bé bởi vì họ có con muộn và chỉ có một người con duy nhất. Họ gắn kết nhau bởi cậu con trai chung chứ thật sự thì nhà ai nấy ở, tiền ai nấy xài, mạnh ai nấy sống và hai người chưa bao giờ kết hôn mà cũng không có ý định kết hôn.

Gia đình này mỗi năm chỉ đi du lịch chung với nhau một lần. Những lần khác chỉ có Tony và Aeran đi chung với nhau. Mỗi năm khi nghỉ Giáng sinh, Sima dẫn Aeran về quê ngoại là Israel để cho cậu bé không bị mất gốc Do Thái. Sau đó, họ hẹn gặp Tony ở Thái Lan và cùng đi chung trong 1 tháng.

Đi chung với họ trong 10 ngày nhưng tôi đã học hỏi rất nhiều từ gia đình này, đặc biệt là ông bố. Ông ấy quả là một tay mua bán "sừng sỏ". Cách ông ấy trả giá khi mua hàng thật đáng nể và ông hầu như luôn mua được món mình cần với giá tiền mình muốn.

Sima vừa cho tôi biết đầu năm tới (2011), lần đầu tiên họ sẽ không cùng nhau đi du lịch chung. Aeran đã lớn nên muốn tự đi du lịch ở Nhật một mình nhân tiện thực tập tiếng Nhật luôn, . Ở Úc, cậu bé học tiếng Nhật khá giỏi, Tony thì đi riêng. Sima dự định đi Lào một mình nên đã hỏi tôi có muốn đi chung với bà không?

Bà nói nếu tôi không thích Lào thì bà sẵn sàng đi chung đến nước mà tôi thích nếu không thì bà sẵn sàng qua Việt Nam bởi vì bà không thích đi du lịch một mình. Vậy đó, người nước ngoài luôn có chương trình du lịch của mình cho năm sau dù họ đang trong kỳ nghỉ năm nay, thật thán phục.

Sáng hôm nay trời có vẻ âm u nên Sima đòi đi Luang Prabang, trong khi đó thì Tony cứ nằng nặc đòi ở lại Vang Vieng để đi tubing. Thế là họ lại cãi nhau và đem tôi ra làm trọng tài, hỏi ý tôi muốn đi tiếp hay ở lại thêm một ngày.

>> Kỳ 4: Vang Vieng

Nghĩ trời âm u nếu tubing sẽ lạnh, không có gì thú vị nên tôi đòi đi Luang Prabang. Thế là mọi người ra mua vé xe giá 45.000 kip/vé. Tony vẫn có vẻ ấm ức lắm.

Đường đi khá quanh co, khúc khuỷu, xe chạy khoảng 7 tiếng là đến nơi. Chúng tôi đến Luang Prabang lúc 5h30 chiều. Từ bến xe đến khu trung tâm khoảng 3 cây số, chúng tôi thuê một chiếc tuk tuk cho 5 người đi (có cả ông bạn đồng hành người Đức - ông này có vẻ khá lạ - hành lý lỉnh kỉnh - không hiểu sao ổng lại không cho vào một cái ba lô lớn rồi vác đi cho tiện), mỗi người trả 5.000 kip.

Chúng tôi ở Goun Ghing Guesthouse (cạnh bên khách sạn sang trọng Mallay Villa), giá cho phòng twin (có hai giường đơn) hoặc phòng có giường đôi (double) là 60.000 kip, trông cũng khá sạch sẽ. Nhận phòng xong, mọi người cùng nhau ra chợ đêm ăn vegetarian buffet, khá rẻ chỉ có 7.000 – 8.000 kip/đĩa. Aeran chê nên không thèm ăn, tôi, Sima và Tony ngồi ăn ngon lành. Khu chợ đêm này là tâm điểm cho khách du lịch, chủ yếu ở đây bán lụa, quần áo, đồ lưu niệm. Tại đây cũng tập trung rất nhiều điểm đổi tiền, công ty du lịch, nhà hàng, tiệm truy cập net.

Sáng hôm sau chúng tôi ra Dara Market ăn sáng. Khu chợ này cũng chỉ bán quần áo và vải vóc. Sau đó, mọi người thuê xe tuk tuk đi thác Khuangsi, mỗi người trả 40.000 kip tiền xe đi đến chiều. Trên đường đi, xe dừng cho chúng tôi vào tham quan làng du lịch, nơi mà người dân vừa sản xuất vừa bán hàng luôn ngay trước cửa. Đặc biệt ở đây chủ yếu là tụi con nít bán hàng (chắc đưa con nít ra câu khách đây nhỉ?). Ở đây chủ yếu là hàng thủ công mỹ nghệ, nhưng bán giá cũng khá mắc. Sima đem theo xà phòng lấy từ các khách sạn trước đấy tặng cho người dân nơi đây. Bà cũng phát bánh bích quy cho tụi trẻ. Khi xe chạy rồi, tụi nhỏ vẫn chạy theo xin bánh (hình như kiểu phát bánh này không hay cho lắm).

Thác nước Khuangsi khá đẹp và yên tĩnh, không khí trong lành và mát mẻ. Ở đây có cả một khu bảo tồn động vật hoang dã. Đúng là một nơi dã ngoại lý tưởng. Khi đến đây mọi người nhớ mang theo áo tắm bởi vì thác nước cực kỳ quyết rũ, đặc biệt là trò đu dây rồi phóng xuống nước. Du khách rất ghiền trò này. Ở Luang Prabang, đi nơi nào cũng phải mua vé vào cửa, giá vé ở đây thường cố định 20.000 kip cho một lần vào cửa (không rẻ tí nào). Kể cả lên đồi ngắm mặt trời lặn phải mất 20.000 kip.

Dọc theo bờ sông có rất nhiều nhà hàng bán đồ ăn sáng, trưa, chiều. Đặc biệt ngồi đây ngắm mặt trời lặn thì cực đẹp. Hôm sau, chúng tôi đi Pak Ou Cave, giá thuê tàu là 60.000 kip/4 người. Trên đường đi, chúng tôi ghé lại một làng thủ công mỹ nghệ bên sông. Nói chung sản phẩm ở đây tương tự như ở ngôi làng mà chúng tôi ghé trên đường đi Khuangsi Waterfall.

Ở Pak Ou Cave, vé vào cổng lại là 20.000 kip. Hang động này gồm 2 phần Lower Cave và Upper Cave. Ở Lower Cave có rất nhiều tượng Phật từ cổ chí kim, bằng đủ mọi chất liệu, kích thước. Trên đường lên Upper Cave, vài trẻ em Lào vừa bán hàng lưu niệm vừa múa hát giúp vui cho du khách, trông cũng khá điêu luyện. Upper Cave khá tối, khi đi phải chuẩn bị đèn pin, nếu không thì phải thuê đèn pin ngay trước cửa động. Bên trong hầu như không có gì đặc biệt, chỉ có bóng tối.

Chùa chiền ở thành phố nhỏ cổ xưa Luang Prabang của Lào - Ảnh: Báo Giác Ngộ (www.giacngo.vn)

Từ Pak Ou Cave, chúng tôi vào một nhà hàng cạnh bờ sông ăn tối. Ở Vientiane, tôi ăn lạp gà nên bây giờ tôi thử món lạp vịt (20.000 kip), cũng tương tự nhỉ, sao tôi không thấy có gì khác biệt. Trên đường về khách sạn, chúng tôi gặp một đám cưới Lào. Tương tự như ở Việt Nam, khách ngồi ăn ở những cái bàn đặt ở ngoài sân, thùng tiền cưới thì đặt ở ngay lối vào. Cô dâu chú rể mặc đồ truyền thống Lào. Khách đi dự tiệc thì từng đôi ra phía sân khấu múa truyền thống, trông họ múa khá tự nhiên và cũng khá vui.

Chúng tôi dự định ở Luang Prabang thêm vài ngày nữa. Đây là một nơi ở Lào mà tôi ở lại lâu nhất, khoảng 1 tuần lễ. Sáng hôm sau chúng tôi ra chợ Dara thuê xe đạp, 20.000 kip/xe, phải thế chân passport của một người trong đoàn. Những người Úc không ai mang theo passport, thế là tôi phải đưa cái của mình ra.

Chúng tôi đạp xe dọc bờ sông Nam Kha, khung cảnh rất đẹp và người Lào cũng biết khai thác vẻ đẹp này. Nhiều quán cà phê lãng mạn được dựng lên. Chúng tôi tìm đến bến sông để mua vé tàu đi Pakbeng. Sau một hồi tìm kiếm thì chúng tôi cũng đến được bến tàu nằm ngay sau lưng Viện Bảo tàng Quốc gia (National Museum). Cuối cùng chúng tôi cũng mua được vé đi Pakbeng, 120.000 kip/vé, khởi hành lúc 8h30 sáng.

Sau khi mua vé, chúng tôi đạp xe đến Chinese Market xem thử. Ở đây chủ yếu bán đồ điện tử và quần áo giày dép, không hấp dẫn lắm. Tôi rủ mọi người đến Phousi Market, cách đó khoảng 80m để xem. Trên đường đi thì chúng tôi lạc mất Sima và Aeran (về sau tôi mới biết, xe đạp của Aeran bị hư, Sima phải dừng lại giúp, lúc đó tôi và Tony đang xuống dốc nên không nhận ra, thế là lạc luôn (ở Luang Prabang đường dốc cũng khá nhiều).

Chợ Phousi khá dơ, trông giống như một cái chợ truyền thống ở Việt Nam, chợ hơi tối, đường thì lầy và ruồi thì rất nhiều. Khi về, Tony mệt quá nên ghé vào một nhà hàng bên sông Mê Kông uống bia (ở Luang Prabang có 2 con sông: Mê Kông và Nam Kha). Tôi đi thẳng về nhà tắm rửa, trả xe và ghé chợ thưởng thức vegetarian buffet ở một gian hàng khác, giá 10.000 kip, dĩa to hơn, no quá!

Sáng hôm sau là một ngày tự do, ai muốn làm gì cũng được. Chúng tôi lấy trái cây ra ăn điểm tâm chung với nhau; tôi gọt chuối, xoài và đu đủ để lên dĩa, mọi người lấy nĩa gắp ăn, ai cũng có vẻ uể oải, vì vậy, ăn xong, tôi một mình đi dạo luôn. Thế nhưng vừa ra đến cổng, tôi gặp lại cặp vợ chồng người Pháp mà tôi gặp ở Pakse. Họ đang cùng một bác sĩ người Pháp trên đường đến trường học làm hề cho bọn trẻ Lào. Vị bác sĩ này có một chút khiếu. Thế là tôi nhập bọn với họ luôn.

Xong việc, họ rủ tôi đến khu nhà trọ của họ chơi. Ở đây phòng trọ mắc hơn, giá 80.000 kip nhưng có thể nấu ăn và giặt đồ. Khu này người Pháp ở rất đông. Có thể họ giới thiệu nhau đến ở. Ở đây có Perol và cô vợ Lào, hôm đó cô ấy làm món tom yam Lào khá cay.

Chiều hôm đó, tôi đi bơi cùng với họ ở hồ bơi do một phụ nữ Pháp quản lý, giá vé là 20.000 kip cho người nước ngoài và 10.000 kip cho người Lào, nhưng tôi chỉ trả có 10.000 kip thôi. Biết tôi là người nước ngoài nhưng vì tôi là dân châu Á nên trả tiền ít hơn.

Tối hôm đó, tôi lại ghé chợ ăn vegetarian food, chắc tôi ghiền món này luôn quá! Vừa rẻ vừa ngon, dại gì không ăn! Ở bên kia sông Nam Kha có làng làm lồng đèn giấy, giá rẻ hơn so với mua ở chợ, chỉ cần băng qua cầu, đi bộ khoảng 15 phút là tới làng. Ở đó, lồng đèn nhỏ giá 5.000 kip; lồng đèn lớn giá 10.000 kip. Cái này là tôi nghe cặp vợ chồng người Pháp nói lại.

(TBKTSG) - …Tôi đến Luang Prabang lúc 5 giờ chiều, sau đúng 10 tiếng đi xe đò từ Phonsavanh. Đây là cố đô của Lào và toàn bộ thành phố đã được công nhận là di sản thế giới. Thành phố được bao bọc bởi sông Mekong hùng vĩ và một chi lưu của Mekong, sông Nam Khan. Nhà khách nơi tôi trú ngụ nhìn ra dòng Nam Khan trôi êm đềm, bên kia bờ là miền quê an bình lác đác hàng dừa xen lẫn cây thốt nốt cao cao.

Cách bờ sông Mekong một con đường là phố Sisavangvong dài và hẹp với chợ đêm (night market) nổi tiếng. Nó giống như phố Tây ở Đề Thám, Phạm Ngũ Lão, Sài Gòn, nhưng đa dạng, trật tự hơn và chỉ dành cho người đi bộ. Người Lào thật ngăn nắp và sạch sẽ.

Từ đầu phố đến cuối phố không một cọng rác. Đầu phố Sisavangvong là khu ẩm thực sang trọng với những nhà hàng có kiến trúc thời thuộc địa, bán một món ăn vài chục đô, nhưng hấp dẫn mấy ông Tây bà Đầm phong lưu luống tuổi. Họ ăn uống chậm rãi, nói năng từ tốn. Trên cái bàn trải khăn trắng toát là những chai rượu vang nhập khẩu đắt tiền.

Giữa phố là khu ăn uống trung bình bán pizza, hamburger, kwei-tiu (hủ tiếu) Thái với khách Tây ba lô ồn ào, phì phèo thuốc lá. Cuối phố là những hàng quán trên đường bày bán vải vóc làm sarong màu sắc sặc sỡ, những món đồ lưu niệm Lào nhưng có dáng dấp “made in China”.

Tôi thấy một con voi làm bằng đồng đen nho nhỏ xinh xinh, hỏi bao nhiêu. Chị bán hàng nhanh nhảu ra giá “One hundred”, tôi hỏi lại “Kíp?”, “No, no, dollar”, chị ta nói tiếp “very old”, ý muốn nói đồ cổ. Những món đồ đồng giả cổ, mà bọn trẻ con ở Angkor Wat chạy theo du khách nài nỉ bán năm, mười đô la bây giờ là 100 đô la tại quán hàng rong Luang Prabang. Ai bảo người Lào hiền lành!

Rẽ vào một con đường nhỏ là một “xóm nhà lá” bán đủ loại thức ăn bình dân Lào, kể cả món hột vịt lộn Việt Nam. Đang đi, bỗng nhiên tôi ngửi được mùi mực nướng. Tôi rảo bước, nhìn dáo dác tìm kiếm cho ra cái nguồn thơm tho này. Từ đàng xa, một thiếu phụ gầy gầy quạt phành phạch trên cái lò than nhỏ, tỏa mùi thơm khắp muôn phương. Cái kiểu bán mực nướng này đúng là “truyền thống” của ta. Tôi đi tới dùng tiếng Việt hỏi cầu may “Bao nhiêu tiền đấy chị?”, không ngờ người bán cũng trả lời tiếng Việt đặc sệt giọng miền Trung, “3.000 kíp 3 con”. Tôi mua 3 con, vừa nhai mực vừa hỏi chuyện “Chị sang lâu mau rồi? Sao không ở Việt Nam, sang bên ni làm chi cực khổ quá?”, “Em sang hồi năm ngoái. Không, bên ni làm ăn dễ, dân Lào hiền lành. Ở Việt Nam cực quá, bon chen quá, phải đi thôi”...

Một căn nhà cổ ở Luang Prabang. Ảnh: Trương Văn Tân.
Ba giờ sáng tôi giật mình thức giấc. Những tiếng nói phát ra từ cái máy phóng thanh nghe từ xa, có lẽ từ bên kia con sông Nam Khan, lúc văng vẳng lúc lồng lộng trong màn đêm. Nửa tỉnh nửa mơ, tôi cứ ngỡ là phòng thông tin thành phố đang tuyên truyền chính sách nhưng nghe kỹ lại thì là cái giọng kéo dài lê thê, lúc trầm lúc bổng ê a tụng kinh. Đúng là xứ Phật. Nhưng các ông sư thức quá sớm truyền giảng đạo pháp giữa cái giờ mọi người đang an giấc thì thật là cả một điều vô lý và phiền toái.

Sáng sớm hôm đó, tôi đi thuyền ngược dòng Mekong vĩ đại viếng động Pak Ou cách Luang Prabang 25 ki lô mét đường sông. Những làn gió mát lạnh thổi phần phật trên sông làm cho tôi tỉnh ngủ. Dòng sông chảy êm đềm mang phù sa đục ngầu như sông Tiền, sông Hậu ở vùng hạ lưu, nhưng cảnh quan ở đây thật hùng vĩ và hoang sơ. Trừ những chiếc tàu nhỏ hay ghe tam bản chở du khách ngược xuôi, không một bóng dáng của những chiếc ghe chài to lớn, không có tiếng còi hụ điếc tai, tiếng động cơ bình bịch ồn ào liên tục trên vùng hạ lưu Campuchia, Việt Nam hay những hoạt động náo nhiệt như chợ nổi vùng Hậu Giang.

Không gian chìm đắm trong im lặng với trời mây sông nước… Dọc hai bên bờ lác đác vài căn nhà sàn trên bờ cao cao, lẩn khuất trong những bụi tre già rậm rạp và tàn cây xanh mờ mờ, hay đứng trơ trọi giữa những luống rau hình bậc thang kéo dài đến tận bờ. Giữa dòng sông thỉnh thoảng nổi lên một cồn cát dài hay cù lao lổm chổm những tảng đá thật to, phân chia sông thành hai dòng chảy. Xa xa, loang loáng trong ánh bình minh một chiếc thuyền con của ngư dân đang giăng câu bắt cá. “Yên ba thâm xứ hữu ngư châu”. Đâu đó bên bờ, một đám trẻ con nghịch ngợm tắm sông nhảy đì đùng. Tôi chợt mỉm cười, nhớ lại thời thơ ấu tôi cũng là một đứa như đám trẻ con kia, đã từng “ôm nước vào lòng” cùng trên một dòng sông.

Pak Ou là một động thiên nhiên trong một núi đá bên bờ sông Nam Ou, một chi lưu khác của Mekong. Pak Ou gợi cho tôi hình ảnh của động Hương Tích chùa Hương, chỉ khác là ở đây có rất nhiều tượng Phật cổ. Gần 4.000 tượng Phật lớn nhỏ khác nhau tạc theo phong cách điêu khắc Lào. Tiếc rằng, số lượng du khách quá nhiều làm mất đi sự tôn nghiêm của một nơi hành hương truyền thống.

Nếu không có con đường sông Mekong hùng vĩ để chiêm ngưỡng, thì chuyến đi Pak Ou sẽ rất đơn điệu và phí nhiều thời gian. Mekong thật sự hấp dẫn hơn Pak Ou. Tôi trở về Luang Prabang thì đã quá trưa. Những tiếng “chách bùm, chách bùm bùm” của điệu “lum vong” lại nổi lên từ hai đám cưới được tổ chức ra đến tận giữa đường. Một người say sưa hát karaoke chúc mừng cô dâu chú rể, những cặp nam nữ say sưa nhảy theo điệu nhạc “chách bùm” mộc mạc. Trong cái nắng ấm của mùa đông xứ Lào, Luang Prabang cổ kính thật giản dị và thanh bình…

Đêm hôm đó tôi đáp chuyến xe đêm đi Vientiane, thủ đô Lào, cách cố đô Luang Prabang 430 ki lô mét về phía Nam. Anh quản lý nhà khách bán cho tôi cái vé xe VIP. Với số tiếng Anh giới hạn, anh người Lào lanh lợi này cam đoan với tôi đây là xe “chất lượng cao”, có nhà vệ sinh trong xe, máy điều hòa, có ghế ngồi ngả lưng như ghế máy bay, nước uống và thức ăn nhẹ được phục vụ miễn phí.

Trong đầu tôi tưởng tượng ra chiếc xe buýt cao cao giống như những chiếc xe khách hoành tráng, sơn phết rất đẹp mắt của Trung Quốc đến từ Côn Minh tỉnh Vân Nam, nhẹ nhàng lướt trên đường phố Luang Prabang. Ừ! Tại sao không? Tôi mừng rỡ, vừa trả 130.000 kíp cho cái vé vừa liên tục “Kop chai! Kop chai lai lai!” (Cám ơn! Cám ơn nhiều lắm!). Tôi đã quá mệt với chuyến xe đường đèo Phonsavanh, trả thêm vài chục ngàn kíp đi xe VIP quả là đáng đồng tiền bát gạo! Anh ta kêu xe tuktuk (giống xe lam ở Sài Gòn trước 1975) chở tôi ra ngoài bến xe.

Trong cái tranh sáng tranh tối hoàng hôn, tôi giương to đôi mắt đi loanh quanh tìm chiếc xe buýt “hoành tráng” có chữ VIP giữa đám xe khách viết chữ Lào loằng ngoằng. Tìm không ra, tôi vội đến chỗ bán vé, vừa chỉ vào tấm vé vừa bảo ông bán vé “VIP Vientiane. VIP Vientiane”. Ông bán vé hiểu ý, trả lời “No VIP. VIP Vientiane in the morning!!!”. Ý ông nói là xe VIP chỉ đi buổi sáng, rồi chỉ cho tôi chiếc xe khách tồi tàn đi Vientiane tối hôm đó. Chuyến xe cuối cùng trong ngày. Biết đã bị phỉnh vài chục ngàn kíp (vài đô la), tôi hơi bực mình, nhưng ít ra vé đi Vientiane là vé thật! Anh chàng quản lý nhà khách nói “lèo” nhưng vẫn còn lương tâm!

Du lịch bụi

Bài này không phải của em. cũng không có nghĩa là em đồng ý. em chỉ copy lại để dành làm kinh nghiệm đi du lịch. em chép từ tbktsg nhé.

Bạn Quỳnh Dung, chủ nhân blog Thichdibui sau một thời gian đi du lịch bụi nhiều nơi trong và ngoài nước đã rút ra kinh nghiệm làm sao đi du lịch bụi đỡ tốn tiền nhất và trở thành một du khách "đẹp" ở nơi bạn đến.

Mười kinh nghiệm du lịch bụi

Thứ nhất, ngủ dorm (phòng ngủ tập thể, nhiều giường dành cho khách du lịch ba lô).

Thứ hai, ăn bụi (ăn ngoài đường, không vào nhà hàng sang trọng).

Thứ ba, sử dụng giao thông công cộng hoặc đi bộ (vừa đỡ tốn tiền, vừa quan sát nhiều, vừa có cơ hội ăn nhiều món ăn địa phương - đi bộ thì dễ đói bụng nên ăn nhiều chứ sao).

Thứ tư, kết bạn với những tay đi bụi khác để học hỏi kinh nghiệm tiết kiệm và để chia sẻ tiền taxi khi cần.

Thứ năm, thân thiện với người địa phương (vừa để học hỏi ít tiếng địa phương để khi đi chợ trả giá cho dễ, vừa hỏi thông tin trong khu vực).

Thứ sáu, an toàn cho bản thân là trên hết nên không la cà quán bar, nhậu nhẹt (vừa tốn tiền vừa nguy hiểm bởi vì môi trường phức tạp ở đó và không khí làm cho người ta uống trên khả năng của mình).

Thứ bảy, giỏi truy cập Google để tìm vé máy bay giá rẻ và tìm những nơi có giảm giá, khuyến mãi. .

Thứ tám, phải có thẻ thanh toán quốc tế để phòng trong trường hợp thấy vé máy bay quá rẻ là mua ngay, nếu chậm người khác "rinh" mất. Ngoài ra, còn có thể phòng thân trong trường hợp mất sạch tiền.

Thứ chín, mang theo ba lô càng nhỏ càng tốt để tránh mua nhiều đồ mang về - vừa tốn tiền vừa phải mang vác nặng.

Thứ mười, phải biết chút ít tiếng Anh để làm vốn - nếu không biết thì học ngay bây giờ. Không cần phải giỏi lắm chỉ cần có trí nhớ tốt, khả năng "tám" và ham muốn học hỏi là được.

Hãy là một du khách đẹp

Đối với nhiều nước, hình ảnh của du khách Việt Nam không "đẹp" lắm. Vì vậy, chúng ta hãy góp sức thay đổi hình ảnh của người dân mình qua chính những hành động của chúng ta khi đi du lịch. Nên nhớ rằng mỗi một khách du lịch Việt Nam là một "đại sứ của người dân Việt Nam". Do đó, hãy trở thành một du khách "đẹp". Và làm thế nào để là một du khách "đẹp"?

1. Không xả rác bừa bãi ở những nơi mình đã đi qua. Trước khi đến, nơi ấy như thế nào thì trước khi ta đi hãy hoàn trả lại sự nguyên thủy cho nó. Chúng ta nên tập quen dần với việc không vứt rác bừa bãi nếu không muốn trở thành một du khách "xấu xí".

2. Tôn trọng phong tục, tập quán ở nơi mình đang tham quan. Chính sự khác biệt phong tục tập quán làm cho chúng ta muốn đi đến đó. Nên góp sức bảo vệ nó để sau này con cháu chúng ta còn có thể thấy được sự khác biệt này.

3. Tham gia vào các công tác cộng đồng ở những nơi mình tham quan dù là chỉ ở đó 1-2 ngày. Ví dụ những buổi giao tiếp với người địa phương, dạy cho họ một kỹ năng nào đó như tin học, giao tiếp tiếng Anh, chải răng đúng cách, tham gia dọn dẹp rác ở trên núi hoặc kênh rạch... Như thế mình sẽ tiếp xúc nhiều hơn với dân bản địa và có cái nhìn sâu sắc hơn về cuộc sống của họ dù chỉ ở đó trong một thời gian ngắn.

4. Mua hàng trực tiếp từ dân bản địa; thay vì vào siêu thị, trung tâm thương mại, hãy ra chợ địa phương. Điều này giúp cho số tiền mà bạn tiêu vào thẳng túi người dân bản địa.

5. Khi mua hàng, trả giá ở một mức mà cả người bán và người mua đều thấy hài lòng. Không nên ép họ quá mức bởi vì có khi 1-2 đô la đối với mình là chuyện nhỏ nhưng đối với họ là cả một bữa ăn cho gia đình.

6. Nếu ở tập thể như dorm thì hãy tôn trọng những người ở chung với mình bằng cách tránh gây tiếng ồn, tránh nói lớn tiếng, tránh cầm đồ đạc của người khác mà không hỏi trước, tránh phê bình lối sống của người khác nếu nó không ảnh hưởng đến mình, tránh có thái độ dè bỉu, khinh khi người khác khi họ làm điều gì trái ý, hãy góp ý một cách lịch sự.

7. Tránh uống say quá mức, đặc biệt khi đi du lịch một mình. Điều này vừa mang lại nguy hiểm cho mình vừa biến mình trở thành một du khách "xấu xí".

Chan

Wednesday, August 11, 2010

Đóng cửa nghỉ chơi

Sunday, May 09, 2010

Lâu quá em không viết gì vô blog nhỉ. Mấy hôm bệnh hè, ho sù sụ, mũi khịt khịt, chả thiết tha làm gì.

Rồi sau đó thì em không còn hứng thú nữa, giống như cái gì không làm một thời gian thì quên mất vậy.

Bây giờ thì thiệt tình là em chẳng thiết tha gì cái blog này, nên chắc sẽ ít khi update nữa, tự nhiên thấy mình toàn viết linh tinh nhảm nhí chẳng đâu ra đâu gì hết.

Một ngày dzô dziên

Tuesday, March 30, 2010

Thiệt ra cũng không có gì, để cái tựa câu khách thế thôi. hì hì.

Bữa nay tốn nguyên một buổi chiều chạy lăng quăng ngoài đường, thành ra tối phải ở lại làm việc đến 8g mới về.

Cả ngày thèm ăn kem, mà phải kem ngon cơ, hì hì. Định rảnh rổi chạy xuống siêu thị mua cái hũ New Zealand lên ăn, mà rồi loay hoay mãi chẳng lúc nào rảnh. Mà cứ nghĩ tới cái cảnh được ôm nguyên hũ kem nằm lăn lóc vừa ăn vừa xem phim thiệt là mê. Bởi vậy người ta nói là kem là cái món ăn "feel-good" làm cho mình lên tinh thần (đồng thời cũng lên cân luôn, hehe).

Cuối cùng là cũng không chịu nổi nên cũng đi vô siêu thị mua kem. Nhưng mà đi cái siêu thị mới mở gần nhà, phải chạy quanh quẩn ba bốn vòng mới kiếm ra cái chỗ gửi xe đó, thế đủ biết em thèm ăn cỡ nào rồi, bởi vì bình thường em làm cái gì một lần không xong là em dẹp qua một bên hà. Nhưng mà cái siêu thị Coop nhà nghèo hổng có bán kem New Zealand, buồn ghê. Thì thôi, em ăn kem Kinh đô Celano vậy, xong mua thêm một cây sô cô la nữa, cái loại cắn cho ngập răng đó, hehe, chứ không thèm mua cái loại thỏi gặm gặm đâu. Xong rồi chạy về gần nhà mua thêm tô bún mắm nữa là đủ ngon lành.

Ờ cái ngày cũng vô duyên, vì người ta gửi tiền cho em nhưng viết tên thiếu chữ, gửi trả lại thì sợ uổng tiền phí, nên nó bắt em ra ngân hàng làm giấy cam kết. Ai biết đâu là nó lằng nhằng chuyển tới chuyển lui, năn nỉ chỗ này, xin xỏ chỗ nọ, phát mệt luôn đó. Chỗ nào cũng mất nửa tiếng nói qua nói lại, trình bày đầu đuôi, xong đâu đó nó bảo ờ cũng được nhưng cái này không phải trách nhiệm của tui, thiệt bó tay. Xong một hồi thì em cũng đường quyền viết giấy cam kết, trời ơi, bao nhiêu năm rồi không có viết cái đơn thư gì hết. Theo em nhớ thì hồi đó đi học người ta có dạy viết đơn hồi năm lớp 5 á, mà mấy cái môn viết đơn này em được điểm cao lắm, tại nhà em suốt ngày cứ viết đơn, chả nhớ viết xin xỏ cái gì, nhưng viết hoài à. Bởi vậy đến giờ mà em vẫn đứng rị mọ được hết một trang giấy A4, đến mức lúc nó coi tới coi lui bảo chị cần thêm cho em một câu nữa, phải viết lại, nó còn dặn em là chị viết xích lên trên đầu tờ giấy, rồi viết chữ nhỏ lại, chừa chỗ cho em viết xác nhận nữa, hehe.

Em tốn hết một buổi chiều, ba cuốc taxi, với một em nhân viên ngân hàng dẫn em đi lòng vòng trong đó, cộng với ba bà trưởng phòng, cộng với một em đứng quầy, mà cũng chưa chắc được nữa, nếu được, thì là tiền sẽ vô tài khoản của em, tiết kiệm được cái khoản phí ngu, do thiếu chữ Thị thôi đó. Mai mốt đặt tên con bỏ thị này thị nọ đi cho rồi cho đỡ mất công.

Hồi trước có lần em ra bưu điện lãnh bưu phẩm cũng vậy, chỉ là cuốn sách nhảm nhí nào đó em đăng ký lung tung trên mạng, mà nó ghi tên em là tên + họ thôi, làm em cũng phải mất công năn nỉ gãy lưỡi. Mà đúng theo kiểu bưu điện, cứ tra hỏi em có biết ai gửi không, gửi cái gì không, có trời mà biết, em mà biết đó là cái cuốn sách nhảm nhí thì em đã chẳng thèm lấy, cho nó để trong kho mục kho mối ăn luôn, hehe.

Thôi đi ngủ hè, kem với mắm đánh nhau làm híp cả mắt.

Những điều mới học

Saturday, March 20, 2010

Có gì đâu, thật ra chỉ là những thứ nhặt nhạnh trên net khi đi lang thang mà thôi. Nghe để biết vậy, chứ còn tin thì phải xem lại hè.

Chuyện về viên thuốc ngừa thai.

Hôm nọ thấy mọi người ca tụng bạn Malcome Gladwell (chẳng biết viết đúng không, vì viết theo trí nhớ thôi, mà mấy cái tên nước ngoài chả mấy khi em nhớ) dữ quá, nên cũng ráng đi tìm sách của ông này mà đọc. Đã có mấy cuốn rồi, nhưng vẫn lười. Còn cái cuốn này thì lanh chanh đi dành với người ta trên thư viện, đến lúc nó available thì phải ráng đọc chứ sao, vì đợi cả mấy tháng trời mới tới lượt mình đó.

Quyển sách có tên là What the dog saw, đọc lướt qua cái intro thì thấy cũng hấp dẫn. Theo lời ông này thì con người ta có cái tính tò mò, luôn muốn biết người khác nghĩ gì, ví dụ như nếu bạn gặp ông bác sĩ, bạn sẽ muốn hỏi ổng là làm bác sĩ thì thấy sao, thấy máu có muốn ói không, thấy lở loét có gớm không, chẳng hạn thế. Nên cái quyển sách này sẽ tập họp những bài viết ông viết về những con người nổi tiếng một cách trung bình thôi, nghĩa là không phải là Darwin hay Einstein, mà chỉ là hơi nổi tiếng cỡ như mình vậy hè, hì hì, để tìm hiểu tại sao họ lại suy nghĩ theo kiểu này mà không theo kiểu khác.

Thật ra em mới đọc được có một phần ba quyển sách, chả thấy cái quyển sách này nó muốn nói lên cái gì cả. Mỗi câu chuyện có chút thú vị riêng, nhưng mà toàn mấy người nổi tiếng vừa vừa không hà, thành ra cũng khó thu hút mình, và chưa thấy liên quan gì với nhau cả. Chẳng biết mấy bạn dịch sách khi dịch ra tiếng Việt thì làm thế nào, chứ em đọc mà còn lang man, đang tự nhiên nói về người này lại nhảy sang người kia, mà tên người nào cũng khó nhớ như nhau, hehe.

Thôi quay lại cái chuyện viên thuốc ngừa thai hè. Xuất phát điểm của thuốc ngừa thai, nhằm đạt được sự chấp thuận của nhà thờ, nên cái ông Rock phát minh ra nó mới nghĩ ra chuyện uống ba tuần nghỉ một tuần cho nó giống với tự nhiên "phụ nữ chúng mình". Hóa ra chuyện này ban đầu là có lợi, nó được Nhà thờ dễ chấp nhận hơn, và vì thế phổ biến rộng rãi, nhưng nghĩ cho kỹ, nó chỉ gây hại cho phụ nữ mà thôi, vì nó đi ngược lại tự nhiên.

Tự nhiên là cái thời xa xưa còn ăn lông ở lỗ, thể hiện qua bằng chứng mấy cái bộ lạc xa xôi bên Phi châu, là phụ nữ chỉ rụng chừng hơn 100 cái trứng trong cả cuộc đời mình. Một phần là vì họ trưởng thành trễ, cỡ 15 - 16 tuổi mới bắt đầu có kinh nguyệt, rồi sau đó thì họ có con, cho con bú nên trứng cũng không rụng. Còn những người phụ nữ hiện đại ngày nay thì phải chịu đến hơn 400 lần kinh nguyệt. Đó là do họ vừa phát dục sớm, lại ít có con, lúc có con lại ít cho con bú.

Cứ mỗi lần trứng rụng, mỗi lần tử cung làm ổ đón trứng rụng, thì nghĩa là nguy cơ bị ung thư lại càng tăng. Ung thư xuất hiện trong quá trình tế bào nhân đôi, càng phải chia đôi nhiều thì khả năng phạm sai lầm càng cao, vì thế thật ra chu kỳ kinh nguyệt khoảng 28 ngày thật sự không phải là khoảng thời gian lý tưởng. Theo nghiên cứu, phụ nữ có thể có chu kỳ kinh kéo dài đến 3 tháng mà không ảnh hưởng gì đến sức khỏe, nghĩa là họ có thể giảm nguy cơ ung thư rất nhiều, không chỉ ba lần, mà là ba lần lũy thừa gì đấy, theo tính toán của các nhà khoa học.

Nguyên tắc hoạt động của viên thuốc ngừa thai là đưa vào cơ thể một lượng progestin (đúng hôn ta?) để ngăn chặn phản ứng rụng trứng của cơ thể, nó làm cho cơ thể tưởng là mình đang có bầu rồi nên không rụng trứng nữa. Và vì thế, nếu muốn ngăn trứng rụng, ta có thể uống liên tục ba tháng mà không dùng đến mấy viên cuối cùng trong vỉ thuốc (vì đây chỉ là 7 viên thuốc giả để bảo đảm mình khỏi quên mà thôi).

Nói thiệt ra, em chưa phải uống thuốc ngừa thai nên cũng không biết như thế là đúng hay sai. Nhưng ít nhất nó cũng thay đổi suy nghĩ của em về vấn đề phát dục sớm, vì trước giờ em nghĩ như thế tốt hơn, vì nó cho thấy mình trưởng thành sớm hơn, và nó là một dấu hiệu của tiến bộ văn minh hơn. Hay như chuyện chu kỳ kinh nguyệt 28 ngày thì tốt hơn là hai ba tháng mới có một lần, hóa ra là ngược lại, thôi thì ít nhất cũng đỡ phải tốn tiền mua Kotex, hehe.

Và em cũng hiểu hơn vì sao mấy người độc thân như em có nguy cơ ung thư, u xơ gì gì đó nhiều hơn mấy người lập gia đình và có con.

Lộn xộn

Tuesday, March 16, 2010



Công nhận cái gì em đụng vô cũng lộn xộn, thiệt không chịu nổi.

Hôm qua ông chủ nhà vô thám thính đột xuất cái phòng của em xém té xỉu, hehe. Suốt ngày chủ nhà cứ than là sao em ở một mình mà lắm đồ thế. Mà em lắm đồ đạc thật, để cũng chẳng biết làm gì, mà vứt đi thì không được. Ví dụ như em có ba bốn cái tủ, cái thùng, cái túi đựng sách, chẳng bao giờ đọc, đợi khi nào có nhà riêng thì làm cái tủ sách hoành tráng đem ra khoe, nhưng chắc còn lâu, bây giờ cứ tiếp tục tích lũy, tích lũy. Ví dụ như em có hơn 10 cái ly, và cũng hơn 10 cái tách, mà có bao giờ em cùng lúc dùng hơn hai cái đâu. Chén bát, tô đĩa cũng vậy, nồi niêu soong chảo cũng nhiều, nồi cơm nồi canh chảo to chảo nhỏ, mà cả tuần mới đụng đũa đụng bát một lần. Mấy cái hộp nhựa đựng thức ăn em có hàng lô hàng lốc, mà nhà em làm gì có thức ăn mà đựng, hehe.

Hôm nọ dọn cái tủ quần áo dôi ra cũng một lô một lốc áo với quần, chưa đủ cũ để đem vứt đi, nhưng nhiều quá nên cả năm em chỉ đụng đến có một hai lần, nên quyết định là từ giờ đến khi mặc cho cũ cái đống quần áo đó em sẽ không mua thêm gì nữa. Nói thì nói vậy thôi, chứ con gái mà không mua không sắm thì còn gì là vui, hehe.

Em làm thế nào mà nước hoa, lotion, son với phấn cũng có mỗi thứ vài chai, mặc dù mỗi chai xài cả hai ba năm chưa hết. Nhớ cái hồi xửa hồi xưa còn chẳng biết đến nước hoa là gì, nhớ con nhỏ bạn đem vào lớp cái lọ bé xíu loại người ta tặng làm mẫu thử đó, mà em còn bán tín bán nghi, bảo cái con này làm gì có tiền mà mua nước hoa, cứ như thể nước hoa đắt bằng kim cương vậy đó, hehe.

Ở nhà lộn xộn, ra đường cũng lộn xộn. Ngay đầu đường HBT từ sau tết mọc trở lại cái lô cốt to chảng, mặc dù sáng trưa chiều tối đi ngang em chẳng thấy ai làm cái gì trong đó, mà bây giờ em cũng không dám đi đường đó nữa, buổi sáng cũng thế, mà buổi chiều lại càng không. Bây giờ phải đi một vòng xa hơn, cũng kẹt xe hà, cũng chen chúc hà, nhưng giận cái chỗ HBT đó không thèm đi nữa. Buổi chiều về kẹt tùm lum, gần 45 phút mới về đến nhà, trong khi bình thường đi nhanh là 10 phút, đi buổi sáng là 20 phút, còn buổi chiều về là 15 phút. Thấy nản không. Đứng từ đằng xa thấy cái đèn của mình là đèn xanh, mà cái thằng cha xe 45 chỗ cắt ngang vẫn cứ chạy tỉnh bơ xong rồi đứng luôn ngay giữa đường, vì hình như mấy người khác ghét cũng hổng cho nó chạy qua, thế là tắt đường. Thiệt vô duyên. Cộng thêm mấy thằng cha ở không nữa, kẹt xe thì không nhích được mà cứ bấm còi inh ỏi; mà khổ, còi thì xả ra đằng trước chứ có xả ngược vô lỗ tai của họ đâu, nên họ đâu có thấy nhức óc như mình.

Mấy hôm nay đọc lộn xộn cái vụ em ca sĩ gì gì đó xuất bản sách nhảm nhí, bị chửi tùm lum, chửi từ tác giả đến nhà xuất bản đến cái bạn đứng ra liên kết xuất bản luôn, làm em cũng bon chen đi đọc coi nó viết cái gì trong đó mà bị chửi dữ vậy, hehe. Thấy nản nhất là cái bạn vinabook, tự dưng lại đứng ra đỡ đầu cho quyển sách này, rồi sắp nó đứng thứ hai trong danh sách bán chạy nhất, làm cái quyển sách của mình đứng chung trong cái danh sách này thấy nhục quá.

Nhân nói chuyện sách, hội chợ sách lại đang diễn ra đấy. Nhưng năm nay em không có mấy hứng thú, một phần vì cái con đường đó kẹt xe quá, em cũng ít đi ngang qua, một phần em ngại nắng nôi lắm. Mua sách thì phải lê la, cầm lên, bỏ xuống, đọc vài trang, coi cái hình, xem cái bình luận, này này nọ nọ, rồi mới quyết định mua, mà nghĩ phải đứng mỏi cả chân, chen nhau dưới trời nóng hầm hập thế này, chẳng còn hứng thú nữa. Mà đi cho vui vậy thôi, chứ hôm nay không mua thì ngày mai ra nhà sách mua, có mất đi gì đâu. Mua ở ngoài còn được giảm giá, mặc dù nhiều khi không biết mình đang mua sách thật hay sách giả, mà em có bao giờ phân biệt được sách thật hay giả đâu. Mọi năm tổ chức bán sách giảm giá trên LTTon em cũng hay bon chen, nhưng sau này lười rồi, vì cái gì giảm giá cũng toàn những thứ mình không đọc không hà, thôi thà ở nhà lên mạng tải về đọc sướng hơn, đọc xong rồi quyển nào hay thì mua để dành sau.

Lộn xộn lan sang cả Thái Lan cơ đấy. Cái công ty của em buồn cười, chả hiểu thế nào lại định cho nhân viên sang Thái chơi. Hồi lúc mới manh nha, mọi người cũng đã lắc đầu ngán ngẩm, vì Thái Lan chán bỏ xừ, thà đi trong nước cho rồi, rồi thêm cái vụ hăm he biểu tình. Nghe đâu bây giờ tốn mớ tiền, cho mấy thằng bán vé máy bay, cho cái thằng khách sạn kiếm chuyện, cho thêm mấy người gọi là đi tiền trạm nữa. Ở nhà người ta nhốn nháo không chịu đi, hai bà đi tiền trạm thì hớn hở ra mặt, có gì bất ổn đâu, thì hóa ra cả ngày trong shopping center thì thấy cái gì bây giờ. Mà hình như cái công ty của em không có duyên với Thái lan nè, lần trước cho đi cách đây ba bốn năm gì đó, cũng y chang vậy, nhưng vẫn bắt con dân đi, kéo nhau qua tới sân bay, vô khách sạn, không cho check-in, bắt con dân ký vô tờ giấy tự nguyện nộp xác nếu có chết chóc bỏ thân bên đó, con dân biểu tình ầm ĩ, đứa hiền lành thì ký cho rồi để có cái phòng mà nằm mà ngủ, còn mấy đứa lỳ thì cứ ngồi đó chửi đổng, rồi sau cũng phải cho vô ngủ chứ. Bởi vì nói cho cùng, có ai muốn vác thân qua đó đâu, công ty bắt buộc phải đi, đứa nào muốn ở nhà thì phải trình bày lý gio lý trấu tè le, nếu mà bảo ký tên trước khi đi, đố có ma nào thèm bước chân lên máy bay nữa là. Sau cái vụ đó, phòng pháp lý bị bọn con dân chửi cho te tua luôn. Cho nên bây giờ nghe công ty tổ chức đi Thái Lan, mấy đứa đã từng nếm đòn như em nghe mà chỉ biết le lưỡi thôi. Mà cũng mắc cười hà, hồi đó bảo cho đi Ma cau, đi Bali, thậm chí em còn nghe lén mấy anh bảo là cho bỏ phiếu chọn địa điểm, và mọi người bảo ban nhau nhớ chọn cho Macau, vậy mà cuối cùng thành đi TL. Mà cái công ty em có làm cái gì rẻ tiền đâu, đi BKK thôi mà nghe nói mỗi đứa tốn gần cả ngàn đô. Sao không cho em số tiền đó nhỉ, em thì đi sang đến tận Nhật Bản, Hàn quốc ngắm hoa anh đào luôn nữa là.

Chết cha, hôm nay công ty em ban bố quyết định là cấm nhân viên không được nhắc cái gì liên quan đến công ty lên mạng. Ai đọc xong bỏ qua nha, đừng có la làng lên công ty em là công ty gì, em chối liền đó, hehe.

Viết linh tinh

Saturday, March 13, 2010

Em viết linh tinh nhiều đến mức Blogger ghi nhớ luôn vào trong tựa đề, nên em mới gõ chữ viết là nó hiện ra luôn dòng chữ viết linh tinh, hehe

Hôm nay em đang vui nhỉ.

Mặc dù hôm qua đài thông báo là khối không khí lạnh đã suy yếu và thời tiết bắt đầu nóng trở lại, nhưng em có một đêm ngủ ngon, và sáng nay nướng đến tận 9h mới chịu dậy. Thế là đã tiến bộ hơn bình thường rồi còn gì. Nằm chơi thôi, chứ không có ngủ. Cảm nhận cái cảm giác khoan khoái tận hưởng một ngày tùy thích.

Kế hoạch dọn dẹp nhà của em chưa đi tới đâu. Nhiều nhất trong nhà là bịch nylon, em không biết phải làm gì với chúng. Hôm nọ đã ngồi nhặt ra những cái túi sạch sẽ, cỡ vừa và nhỏ đem cho bà hàng xóm bán hàng xén. Còn một mớ túi to to mỗi lần đi siêu thị về tích lũy vẫn chưa biết để làm gì. Vứt đi thì uổng, nhưng để lại thì mỗi ngày chỉ có thêm chứ không có bớt. Trung bình một ngày em tích lũy được 2 cái bịch nylon, một bịch được chuyển sang đựng rác, còn một cái cứ giúi vào đâu đó, bây giờ thành một đống to rồi. Mỗi lần đi mua đồ em đều năn nỉ cho hết vô chung một túi, hay lúc nào em đi bộ thì để em cầm tay không về, nhưng con bé bán hàng cứ ngại nên mỗi thứ cứ được bỏ vô một túi riêng. Em thử xách giỏ đi chợ rồi, chẳng cải thiện được gì cả, vì cuối cùng mỗi món cũng phải bỏ vô một cái bịch riêng.

Cái quán cà phê của em dạo này ế quá, không biết có sống sót được không. Em ngồi một mình trong quán, thỉnh thoảng mới có một khách vô, rồi ra ngay, mấy cái nhóm lê la giống em hồi trước không biết bây giờ dọn sang quán nào khác rồi. Em một mình tha hồ nghịch ngợm, tự đi lấy nước uống, tự tắt tivi cho tiết kiệm điện, vì có ai xem đâu, tự chọn chỗ ngồi đẹp nhất. Hồi trước quán đông em toàn phải ngồi trong góc, vì cái bàn đó dành cho một người ngồi, còn bây giờ em dọn sang cái bàn to dành cho bốn người, ngay chỗ mát mẻ, nhìn ra hai phía đều có cây cối xanh um. Cây bàng đang ra hoa, lá non xanh mơn mởn, lại có một cái tổ ong vò vẽ ngay cây cột điện nữa, tha hồ mà ngồi thơ thẩn.

Em đọc một bài báo cảm động trên Atlantic.com. Thỉnh thoảng siêng năng em hay vào đây để đọc báo. Đọc báo mạng đôi khi có lợi hơn đọc báo giấy, vì có những thứ mình thiếu kiến thức phải tin vào những gì tác giả viết, nhưng với báo mạng người ta tranh luận sôi nổi và nghiêm túc, chỉ ra chỗ nào đúng chỗ nào sai, khiến mình có cái nhìn toàn diện hơn. Báo mạng ở VN ngược lại hiếm khi thấy đăng mấy cái nhận xét của độc giả, chắc tại độc giả nếu có nhận xét chỉ là một chữ "tem" đơn giản, hay viết quá ngắn gọn, tôi đồng ý, tôi không đồng ý, mà không có giải thích gì thêm, hay tranh thủ quảng cáo một cái gì đó, hay tranh thủ chửi một ai đó, chẳng liên quan gì đến nội dung bài viết hết.

Em đọc được cái danh sách những điểm đến đáng chú ý của Traveller cho năm 2010, có hai địa điểm ở châu Á là Myanmar và Sri Lanka. Em định cuối năm nay đi Myanmar, nhưng mà em mất đi con bạn "on call" của em rồi, nên chưa có kế hoạch gì cả. Bạn tìm được việc thì em mừng cho bạn, chứ để nó lông bông hoài em thấy cũng ngại mỗi khi rủ rê cái gì tốn tiền. Nhưng bây giờ ai cũng bận rộn rồi, không có ai ơi mỗi lần em gọi. Mà cũng chắc gì em còn thảnh thơi như thế này hoài.

Hôm nọ em gửi thư cho sếp cũ, khoe cái status mới trong công ty của em, và cũng thật tình em bảo rằng em không biết nó sẽ ảnh hưởng đến tương lai của em ntn, và không biết em có còn đủ kiên nhẫn ngồi trong công ty này không. Sếp em trả lời lại rằng, tao nghe mày nói mày muốn đi lâu lắm rồi mà, sao vẫn còn ngồi đó mà than với khóc hoài, hehe. Bởi sếp biết tính em thế nên em mới quý sếp chứ.

Cuối tháng này em được lĩnh tiền thưởng nè. Chưa biết sẽ tự thưởng cho mình cái gì. Hay trích một phần bỏ vào cái quỹ đi chơi của em nhỉ. Em vẫn muốn đi châu Âu một chuyến, càng đọc nhiều em càng thấy cái ảnh hưởng sâu sắc của nền văn hóa đại thế giới nên muốn được tận mắt chứng kiến, thay vì phải đến những nơi second-hand khác. Thật ra em chỉ mới có ý định đi Italia, Pháp, Bồ Đào Nha, còn những nơi khác em chưa tìm hiểu gì nhiều. Italia & Pháp thì dễ hiểu vì nó nổi tiếng, còn Bồ Đào Nha chắc vì ảnh hưởng của cuốn truyện Oxford thương yêu; không phải vì em thích quyển truyện này đâu, chẳng qua vì nó nhấn mạnh thêm một chút nữa cái lãng mạn của người Bồ Đào Nha mà thôi.

Phuket mùng 5 tết

Thursday, March 11, 2010


Mấy hôm nay trời dịu bớt nóng rồi. Khối không khí lạnh tràn về từ miền Bắc. Nghe nói ở ngoài nớ có nơi còn rét đậm nữa. Buổi tối ngủ để quạt quay lơ phơ đã thấy lành lạnh, ngủ ngon khủng khiếp. Chẳng biết thời tiết thay đổi thế này thì ai buồn ai vui, nhưng mình thấy nhẹ nhàng thích lắm. Mà nhiều lúc cũng cứ kệ cuộc đời, chứ làm sao lo hết cho mọi người được.

Quay lại chuyện Phuket. Viết cái tựa thế, chứ đi chơi có quan tâm gì đến ngày đến tháng đâu, mùng mền lại càng không. Thật ra định là ngày hôm nay đi chơi PhiPhi, nhưng hôm trước mua vé thì họ bảo hết vé rồi, phải dời lại thêm một ngày nữa. Sáng ra đi mua vé xem Fantasea thì xui xẻo là thứ năm họ đóng cửa bảo trì. Thế là có một ngày không biết làm gì ở Patong.

Nói thiệt là chán Patong lắm rồi, tự hỏi ở đây có cái gì mà thu hút du khách thế, khiến cho ai đến Phuket cũng phải ghé qua đây. Trước đó đọc trên mạng thấy cũng có nhiều ý kiến khác nhau, nhưng chủ yếu là ai cũng khuyên ghé qua cho biết, và những người không thích chủ yếu là người lớn tuổi. Không lẽ mình cũng già vậy sao.

Cái shopping mall Jungceylon thì đã dạo qua dạo lại một ngày hôm qua rồi, hôm nay còn gì nữa đâu mà đi, lòng vòng ngoài đường thì nóng, thế là hai đứa quyết định đi vào Phuket city chơi. Bắt chước người ta đi hỏi thuê xe máy, cũng hơi run, vì em thì không biết đi xe tay ga, còn bạn em thì rất hay quên là mình đang chạy đường bên trái. Nhưng mà hỏi khắp nơi, chỗ thì chỉ dành cho khách của họ, chỗ thì chẳng thấy ai là chủ, chỗ thì bảo 200B, chỗ thì bảo 250B, mà theo lời khuyên của mọi người, chỉ trả giá 150B thôi. Cũng thử hỏi đủ chỗ, mà chẳng ai chịu giá này, nên cuối cùng cũng chẳng thuê nữa, quyết định đi bằng xe buýt. Cũng may.

Ngồi chơi ngoài biển một hồi; nói là ngồi ngoài biển, chứ thực tế là núp trong cái bóng cây cách xa biển cả cây số, hehe. Lúc leo lên đường cái định đi bộ về phía bến xe buýt thì thấy nó chạy ngang qua. Đón xe buýt dễ ợt hà, vì nó chạy rùa rùa như vậy, không cần nó ngừng lại cũng leo lên kịp nữa. Xe buýt của họ không phát triển mấy, chắc là để đất cho người dân làm ăn, chạy xe tuk tuk, nên họ chỉ có tuyến từ bãi biển vào thành phố và ngược lại, chứ không có tuyến chạy dọc theo biển để mình đi ngắm cảnh chơi.

Nói cũng may, là vì con đường từ Patong vào City nhìn thì bình thường nhưng đi khó khăn, lên dốc xuống đồi, có những khúc cua cũng ngoặt ghê lắm, giao cho hai đứa đi xe máy chắc sợ lắm. Vé xe buýt là 25B mỗi người, đi về hai đứa hết 100B.

Đi gần tới City thì thấy người ta xuống ở Big C, rồi nhớ là kế bên đó có cái shopping mall cũng lớn, nên lon ton theo người ta xuống luôn. Đi siêu thị cũng vui, nhìn cái siêu thị này nhớ Woolsworth ngày xưa, nhưng lại quen thuộc vì nó giống BigC ở nhà. Việc đầu tiên là đi tìm food court để ăn sáng trễ, ăn trưa sớm. Nhưng muốn đến được đó, cũng phải đi qua một loạt những cái quầy bán đủ thứ đồ hấp dẫn, hehe. Food court ở đây bán đồ ăn cũng đa dạng, khá ngon, giá rẻ. So với hôm trước ăn trong food court của Jungceylon mỗi món trung bình là 70B thì ở đây khoảng 50B, mà lại nhiều thứ hơn. Hai đứa ăn một hộp sushi 8 món, một dĩa cơm với cá basa, một tô hủ tíu kiểu Thái, một dĩa gỏi đu đủ, một ly nước ép trái cây, một tô chè. Cũng hết gần 300B đó. Ở đây cũng phải mua thẻ trước khi gọi món, nhưng mà trị giá thẻ tối đa là 100B, nên mỗi đứa có một cái thẻ riêng tự mua gì thì mua, không phải đợi nhau. Đố ai biết trong cái mớ hỗn loạn kia thì em ăn cái gì và bạn em ăn cái gì.

Ăn xong thì đi siêu thị. Nghĩ cũng vui, đi nước ngoài mà toàn chui vào siêu thị xem có cái gì giống ở nhà không, hehe. Đi coi giá của người ta mắc hay rẻ, rồi thôi, chứ cũng đâu có ý định mua cái gì mang về.

Hết cái siêu thị thì định đi tiếp sang cái shopping mall kia. Nhưng mà hai con lơ ngơ, nhìn bản đồ chả biết phải quẹo trái quẹo phải thế nào, mà trời thì nắng gắt, nên quyết định đi taxi vào City. Taxi giá thấp nhất là 200B. Thì cũng đi chớ biết sao. Thế nên mới tức quá kiếm cái chỗ nào xa nhất trong City chỉ cho nó đáng đồng tiền, hehe. Thật ra là muốn vào City đi bộ trong khu phố cổ, mà nói hoài hổng ai hiểu, nên chỉ đại cái shopping center cho nó dễ. Lại cũng may. Vì trời thì nắng, đường thì không cây, nên cũng lại chui vào shopping center kiếm máy lạnh cho đỡ khổ.

Đâu đó khoảng 3-4 giờ thì cũng đi dạo City một vòng, trời vẫn nắng, nên chỉ đi những con đường nào được che khuất bởi nắng chiều mà thôi. Hôm trước đọc review thế nào mà lại tưởng mình được xem kiến trúc cổ kiểu châu Âu, sau này về ngồi đọc lại kỹ hơn thì chỉ là kiểu Trung Hoa thôi. Thành ra tất cả những gì nhìn thấy chẳng khác mấy Chợ Lớn ở nhà, có điều là nó tương đối mới và nguyên vẹn hơn, không có bị phá hỏng nhiều. Chợt nghĩ chắc cái kiểu nhà 4x10 xuất phát từ mấy bạn TQ từ xa xưa. Mà sao hồi đó đất rộng mà phải sống chen chúc thế nhỉ, hay tại vật liệu xây dựng mắc quá??

Thật ra có một điều thắc mắc nữa, đường phố của họ, dù trong những con hẻm cụt, nhỏ và hẹp, nhìn cũng rất chỉn chu, dù hai bên lề đường họ làm cống nổi, nhiều khi hôi không chịu nổi. Không có những cảnh đáng sợ, kiểu như chỗ này một đống, chỗ kia một bãi ở những đoạn đường vắng người.

Đi chơi nhưng phải canh chừng khoảng 6h thì về, chứ không biết mấy giờ hết xe buýt và trạm xe buýt nào là trạm để về, mất công lại đóng tiền ngu nữa thì mệt. Xe chạy ì ạch thì cũng phải hơn 7h mới về tới Patong. Ghé qua chỗ Jungceylon, định về nhà tắm rửa rồi ra ăn ngon, nhưng cả ngày lang thang rồi mệt, chỉ sợ về nhà tắm xong thì chui vào ăn mì gói cho rồi, nên ghé ăn luôn. Ăn đồ Thái trong một cái quán cà phê, ghế đẹp nệm êm, nhưng mệt, nên ăn cũng không ngon mấy. Trung bình ở những quán này, ăn là 200B, còn uống là 100B. Hai đứa ăn hai món đơn sơ, Cà ri xanh với cơm, và Gà xào hạt điều với cơm, uống hai ly nước đóng hộp, mà hết gần 600B.

Vậy là tối hôm đó đi ngủ sớm, sáng hôm sau dậy sớm đi chơi Phi Phi.

Nóng quá trời

Sunday, March 07, 2010

Nóng quá trời. Theo đúng lẽ hết La Nina thì tới El Nino, nên năm nay nóng kinh khủng khiếp. Cái phòng em bình thường nằm yên cũng không đến nỗi, mà chắc tại bây giờ em chất núi núi đồ trong đó, không còn không gian để không khí luân chuyển nữa nên nó nóng quá.

Chủ nhật cả ngày em cắm câu ngoài quán cà phê. Cứ sợ quán đông, mà chắc tại bây giờ cái gì cũng lên giá, nên người ta ở nhà nhiều hơn hay sao mà em có nguyên cái quán cho riêng mình, tha hồ quậy phá gì cũng được. Nói vậy chứ có quậy gì đâu, trả 50.000 để tận hưởng máy lạnh, nước uống, cây xanh thì cũng được, không bị mấy em hút thuốc quấy rầy. Chỉ sợ kiểu này nó đóng cửa sớm thôi.

Nhắc tới chuyện tăng giá, đúng là đáng sợ thật, cái gì bây giờ cũng lên giá hết. Em đi chợ món rẻ tiền thì tăng 2 ngàn, 3 ngàn, món đắt tiền thì tăng 10%, 20%. Bình thường uống ly cà phê lề đường 5 ngàn, giờ là 7 ngàn; trái dừa cũng từ 5 ngàn lên 7 ngàn; ly cà phê trong tiệm không tăng giá thì chỉ còn phân nửa bình thường; tô phở từ 15 ngàn lên 17 ngàn, cái hột vị từ 4 ngàn lên 5 ngàn. Vậy đó, nói chung thì em ăn càng ngày càng ít, nên cũng chẳng ảnh hưởng bao nhiêu, nhưng còn bao nhiêu người khác nữa, rồi đâu chỉ có chuyện ăn uống không thôi, chuyện điện chuyện nước, chuyện xăng chuyện nhớt, chuyện quần chuyện áo, cái gì cũng tăng tăng tăng, sợ thiệt. Vậy mà hôm bữa có cái ông nào lên truyền hình bảo là mắc mớ gì phải kềm chế lạm phát, miễn sao tăng trưởng GDP vẫn cao hơn lạm phát là được, ví như lạm phát 10% thì tăng trưởng 11% cũng còn tốt hơn. Em học dốt cái môn kinh tế, chả biết như thế là đúng hay sai, chỉ biết thấy lạnh cái sống lưng mình quá. làm ra thêm nhiều của cải vật chất mà làm chi trong khi em không có tiền để mua, và nhiều người khác không đủ tiền để mua cái ăn chứ đừng nói tới cái mặc.

Nhân cái vụ nóng, để em kể tiếp chuyện đi Phuket của em nhé.

Mở mắt ra ngày thứ nhất chắc phải là 8h rồi, mặc dù lúc 6h là cái điện thoại của em theo thói quen vẫn báo thức, vậy mà con bạn em còn hỏi không biết Phuket có đi trễ hơn giờ Việt Nam không, hehe. Lục đục ra khỏi nhà thì đã gần 9h, xuống đất ăn sáng. Ở nhà trọ không có khái niệm ăn sáng miễn phí, khác với hồi đi KL, buổi sáng ăn bánh mì nướng với uống cà phê miễn phí, nhưng nghe cái chỗ này quảng cáo là bữa sáng của họ rẻ nhất Patong với giá 50B nên hai đứa cũng thử. Cái món "Thai breakfast" bao gồm một đĩa Pad Thai nhỏ xíu, với tô cháo thịt heo nấu theo kiểu chợ Bến thành, tức là cứ lấy nước cháo trắng múc miếng thịt bỏ vô là thành cháo thịt; còn "Chinese breakfast" thì có 4 cái hoành thánh chiên giòn với tô cháo thịt. Thiệt là chán dễ sợ. Sau đó khi đi ra chợ thì mới biết với 50B có thể ăn được nhiều thứ khác nhau chứ không chỉ có thế.

Ngồi nghiên cứu xem làm thế nào đi ra biển, nói chung là trước giờ em vẫn in trong đầu là biển ở phía đông, núi ở phía tây, nên bây giờ ngược lại thật khó định hướng, hehe. Thêm cái nữa là tiếng tây hay phiên âm tiếng la tinh thì chỉ có du khách tự đọc tự hiểu thôi, chứ người thái họ chẳng quan tâm, nên ngay cả con bé phục vụ trong quán cũng không có khái niệm là con đường trước mặt phiên âm ra làm sao. Cũng may là đường từ nhà trọ ra biển không xa lắm, mặc dù nhìn trên bản đồ thấy nó xa thăm thẳm.

Việc đầu tiên là ghé 7/11 mua nước uống, hehe, tiết kiệm tiền nên từ lúc ra sân bay đến giờ chưa hề uống nước luôn. Thật khó mà nói 7/11 ở Phuket bán rẻ hay mắc, vì có cái gì để so sánh đâu, họ không có những cái tiệm tạp hóa con con như mình, cách chừng 500 mét thì có một cái 7/11 như vậy, hoặc tương tự, bán tương đối chuẩn một số mặt hàng thiết yếu thôi. Ở Patong thì không để ý, chắc là do du khách nhiều nên người ta cũng lách luật, nhưng khi lên Karon thì họ dán sẵn một tấm bảng là chỉ bán thức uống có cồn theo giờ nhất định, từ 11h đến 2h, và sau 5h chiều thì phải. Giá bia bọt của họ cũng không rẻ, mà sau này em mới biết là họ phải đóng thuế gần 400%, nhưng giá ngoài quán bình dân cũng chỉ cao hơn trong 7/11 chưa đến gấp đôi, còn trong quán sang hơn thì gấp 4. Một chai Heineken trong siêu thị là khoảng 40B, bia nội địa Chang là khoảng đâu đó 30B, chỉ có cái món Spy 32B theo em là tương đương VN, nên bọn em chỉ uống món này thôi, hehe, mua nhiều quá uống hổng hết nên em còn phải tha về nhà nữa nè.

Thôi để đi tiếp nha. Ấn tượng đầu tiên về Patong là chán. Cái khu này nó bị thương mại hóa quá mức, giống như trung tâm Sài gòn vậy, chỗ nào cũng xây dựng, chỗ nào không xây dựng thì là hàng quán chen chúc. Ban đêm đèn đuốc nhá nhem nhìn còn đỡ, ban ngày trơ ra toàn sỏi đá. Không có một cái cây. Nắng thì thiêu đốt. Nhìn chung là mấy ngày ở đây bọn em đi siêu thị nhiều hơn là đi biển, hehe. Hai đứa ghé ngang qua cái Fresh market của họ, chẳng biết do cái này ngay trung tâm nhiều du khách, hay đây là tiêu chuẩn chợ của họ, nhưng rất ấn tượng về sự sạch sẽ, kiểu như đi vào khu hàng tươi sống của chợ Bến thành vậy, thấy cái gì cũng tươi cũng ngon, hàng thịt hàng cá, hàng rau cải, hàng gia vị, hàng trái cây, với thêm một mớ hàng gì nữa em không quan tâm lắm. Rau cải cũng có nhiều thứ lạ lẫm, nhưng mà lúc này em đang náo nức đi ra biển nên không có sà vào săm soi.

Bữa đầu tiên nên phải cầm bản đồ xoay tới xoay lui tìm đường đi. Thì đã nói là em quen với cái khái niệm biển ở phía đông nên nhìn bản đồ này không quen, nên việc định hướng được giao cho cô bạn em, vốn rất thích bản đồ. Hóa ra thích là một việc, còn làm tốt là việc khác nữa, câu này nó mà nghe được là nó giết em mất, hehe. Nhưng thiệt tình là hôm đó em phát điên lên luôn, vì trời nóng mà nó bắt em đi qua đi lại một chỗ hoài vẫn không tới đâu, em bắt nó đi hỏi người ta, người ta chỉ ngược lại, nó còn bảo là biết đâu con nhỏ đó không hiểu tiếng Anh, hehe. May quá, người ta hiểu tiếng Anh, nên em đi ra tới biển. Mà một phần cũng vì mình không ngờ cái đoạn đường nhìn dài thế trên bản đồ lại rất ngắn trên thực tế, nên nhiều khi đi lỡ qua mất tiêu mà không biết. Em nhớ có chỗ hai đứa đi qua đi lại nhiều lần đến mức em không dám nhìn mặt người ta luôn, bởi vì mấy anh chạy xe tuk tuk cứ đi theo lẵng nhẵng hỏi em đi đâu để họ chỉ đường cho, em mắc cười và mắc cỡ nữa nên phải làm như mình đang rất rành đường mình đi vậy, hehe.

Nhiệm vụ của ngày đầu tiên là phải đi kiếm chỗ đổi tiền, vì hết tiền xài rồi, và mua mấy cái tour đi chơi. Đổi tiền thì không khó, nhưng chỉ tức một cái là càng đi thì thấy tỉ giá càng tăng, mà thật ra nói cho cùng chênh lệch chỉ có 10B, tức là có 6 ngàn đồng mà sao cũng tiếc đứt ruột, hehe. Mua tour thì mệt mỏi hơn, vì phải trả giá, mà người ta nhìn cái mặt mình chắc hiền quá, nên chẳng chịu bớt gì hết, còn mình thì đã được tư vấn giá bao nhiêu là vừa, nên cũng nhất quyết không mua, thành ra mất thời gian lắm.

Đi ra đến biển thì là khoảng 11h, nhìn biển ngồn ngộn toàn người là người, mà trời thì nắng chang chang, chẳng thấy hứng thú gì hết. Đẹp hay xấu thì không dám nói, chỉ thấy ngán thôi. Thành ra lặn lội ra tới nơi, núp trong bóng cây một chút thì đi về đi siêu thị tiếp tục.

Buổi tối lạng ra khu này một lần nữa, ráng đi để xem cái con đường Bangla có gì đặc biệt mà người ta nhắc đến nhiều thế. Ngoài cái chuyện đông đúc, chen chúc những quán bar thì hết rồi, mà thiệt em không có đi bar ở nhà, nên cũng không nói bar dạng này có gì hay hơn, chỉ thấy là sao toàn mấy bà già chát, người thì xấu mà chưng diện quá đáng, nhìn giống mấy cái bà hay xăm môi cho sưng chù vù với xăm mắt xăm chân mày đen thui ở nhà, thấy ớn muốn chết. Chỉ có một hai chỗ có mấy em xinh xinh mặc váy ngắn đứng ôm cột vặn vẹo là nhìn còn đỡ chán. Với nữa nhiều quán quá, khách thì chỉ có thế, giá ngoài đường với giá trong hẻm không khác nhau về khoản thức uống, nên chẳng ai lặn lội vô hẻm làm gì, nhìn thê thảm muốn chết. Mùa cao điểm mà thế này thì mùa thấp điểm chắc chỉ có đóng cửa mà ngủ cho xong.

Bữa tối của em là nguyên cái hàng ăn lề đường, nhìn cũng ngon lắm. Ăn cơm nếp với gà chiên, satay thịt heo và lòng gà, ăn thêm pancake nữa, đồ ngọt thì nhiều nhưng ngán ngọt nên không ăn, còn nước uống thì nói chung là đắt nên không thèm. Ly nước theo kiểu sinh tố nhà mình mà những 80 - 120B.

Đi lăng quăng một chút nhìn phố xá nhộn nhịp rồi thì về ngủ. Một ngày không có gì đặc biệt.

Đi mua ti vi

Tuesday, March 02, 2010

Cuối cùng thì em cũng mua xong cái ti vi nè. Cái ti vi đang xài thật ra đã rất chán từ hồi mới lấy về của bà chị. Hồi đó nó bị sọc, em đổ thừa tại ang ten cùn quá. Sau đó thì gắn cáp, cũng chẳng thay đổi gì. Cho đến một ngày nó tắt ngúm. Nhưng chẳng hiểu sau vài ngày sau lại lờ mờ có hình lại. Từ đó đến giờ em hăm he ít nhất là 5 lần thanh lý nó đi. Có lần thì đi vào siêu thị chọn được cái để mua rồi nhưng nó không chịu giao hàng. Có lần thì tham khảo ý kiến bao nhiêu người rồi đêm về tiếc tiền lại thôi, hehe.

Hôm nay đi làm về, chạy loanh quanh, rồi tự bảo thôi chạy sang chỗ siêu thị xem cái tivi nào rẻ mua luôn cho rồi. Cái bạn Phan Khang làm ăn nhanh nhẹn lắm, chỉ chán một nỗi nhà bạn ấy thì rộng, mà lại không có biển chỉ dẫn, nên nhìn vô rối cả mắt không biết phải đi về hướng nào. Thủ tục mua bán cực kỳ đơn giản, em thích cái nào là người ta cho chở đến cái đó, lắp ráp ưng ý xong xuôi mới phải trả tiền, chả có lằng nhằng gì cả.

Mua cái tivi mà cả nhà xúm lại xem, vì ông chủ nhà xúi em đổi tivi lâu lắm rồi mà em còn tiết kiệm. Đến mức mà ông xui của ông chủ nhà đến chơi tưởng em chắc thuộc dạng người thuê nhà VIP nên mới có chuyện từ trên xuống dưới cả nhà ghé vô hỏi thăm, hehe.

Cái tivi cùn bán luôn rồi, được có 100.000 hà. Thôi vậy đi, có người khiêng dùm em cũng mừng, mặc dù em biết là kỳ kèo thì cũng được thêm chút ít, nhưng mà rủi hổng ai mua mất công em khiêng lên khiêng xuống đem đi vứt cho ve chai còn mệt hơn.

Lễ này đi đâu?

Monday, March 01, 2010

Em đang đau đầu không biết cuối tháng 4 này đi đâu chơi bây giờ? Từ 23/04 đến 02/05, hơn 10 nhỉ.

Ai biết chỗ nào hay hay đáng đi thì giới thiệu cho em với. Tiêu chuẩn của em là:
- Khí hậu mát mẻ, em ngán trời nắng chang chang mà phải lang thang ngoài đường lắm rồi.
- Giá cả hợp lý, ngân sách em có chừng 500 đô thôi, xê dịch hơn tí xíu, chứ nhiều quá thì em tiếc tiền lắm. Không phải là tiếc vì nhiều tiền, mà tiếc vì không có thời gian chuẩn bị để tận hưởng cho đáng số tiền bỏ ra.
- Không quá đông đúc, em ngại chen lấn lắm, cái nào bỏ tiền vô chen là coi như em mất tiền oan uổng vì không chịu chen.

Em đã thử check mấy cái địa điểm, nhưng chỗ nào cũng nóng quá mức. Lào, no. Cambodia, no. Philippines, no. India, no. China, no. Thailand, no.

Hổng biết mấy chỗ Myanmar, Sri Lanka, Bangladesh có được không nhỉ.

Dòm tới dòm lui chỉ có Indo là giá vừa phải, mà hổng lẽ em qua thăm sếp em nữa ha.

Phuket report

Sunday, February 28, 2010

Thôi đành dẹp bạn Bali sang một bên, chứ để kể xong bạn Bali thì bạn Phuket cũng nguội ngắt, và rồi cũng lại tiếp tục điệp khúc hình như hình như.

Số là hồi tháng 11 bạn AA mở đường bay thẳng từ HCM sang Phuket, giảm giá, tuy không phải là cho không, nhưng giá cũng rẻ, chì 10đô cho mỗi vé, cộng thêm tiền thuế, tiền hành lý và tiền CC nữa thì khoảng 64usd/ chuyến đi về. Cái tiền CC này mới là buồn cười, hồi trước bạn ấy tính tiền admin, sau này bạn ấy quảng cáo là bỏ tiền admin, nên đẻ ra cái vụ tiền CC; thử hỏi bạn ấy không có văn phòng tại VN, bạn ấy có phòng vé, nhưng ra đó bạn cũng sẽ phải trả cái tiền gọi là mượn thẻ tín dụng của người ta để trả tiền vé cho bạn, tóm lại là kiểu gì bạn cũng phải trả tiền CC. Thì cũng không thể trách bạn ấy, dù sao vé của bạn ấy thế là cũng rẻ quá rồi. Nghe nói bạn ấy đang thành lập liên danh để bay nội địa, hy vọng lúc đó vé máy bay ra HN, ra DN, ra Huế sẽ rẻ hơn chút nữa.

Tính đi tính lại thì chỉ có dịp tết âm lịch là thuận tiện nhất, tết năm nay nghỉ nhiều, ở nhà cũng chẳng làm gì, đi chơi thì không tốn nhiều ngày phép. Ngày phép thật ra cũng chẳng để làm gì, trừ phi định xin nghỉ việc thì được quy ra thành tiền, còn không thì nếu xài không hết cũng vứt mà thôi. với lại tết ở nhà mình không phải tết ở xứ người ta, hy vọng giá cả không bị cắt cổ.

Ban đầu định đi từ thứ ba đến chủ nhật về thì vừa, nhưng mấy đứa loay hoay mãi mà không quyết định được nên mấy cái ngày thuận tiện giá vé tăng vùn vụt, kết quả là ở thêm môt ngày nữa, tiền vé giảm được đem bù qua tiền khách sạn. Mà cũng đúng thế thật, những ngày cuối mệt nhọc em chỉ toàn ngủ là ngủ thôi.

Thế là chiều mùng ba, cuốn gói ra sân bay lúc 7h, để check in lúc 9h40. Thật ra em cũng không cần đi sớm như thế, nhưng mấy ngày tết ở trong nhà cũng phiền, vì chủ nhà chỉ đợi đến lúc em đi thì đóng cửa nghỉ ngơi hay đi chơi luôn thể, em mà không chịu đi cứ chần chừ đi vô đi ra thì người ta cũng phải đi vô đi ra theo em. Chỉ tội nghiệp con bạn em, chẳng biết thế nào mà chiều không ăn, tối đói, mà ra đến sân bay thì tưởng tượng có gì là rẻ, có gì là ngon đâu. Cái chỗ dễ ăn nhất mà rẻ nhất là một tô phở giá 6usd, còn thì 8 - 10usd, cái sandwich bé tẹo là 5usd.

đến sân bay là 11h25, máy bay hạ cánh sớm hơn 10 phút so với lịch trình, ra khỏi sân bay là khoảng 12h đêm, mặc dù hải quan cũng không đông lắm, chỉ có chuyến bay của mình và một chuyến bay khác đến chậm hơn một tí, thấy toàn trung quốc với nhật bản, không biết đến từ đâu. Đa số mọi người đều đi theo đoàn, chỉ có khoảng vài chục người đi riêng lẻ, trong số này thì đã có hơn chục người có khách sạn ra rước.

bản thân em trước giờ toàn tự thân vận động, nhưng lần này thấy 12 giờ đêm, mà cái chỗ trọ cũng đưa ra giá đón sân bay không đắt, thậm chí là rẻ hơn đón taxi, nên em cũng đặt chỗ đưa đón luôn. Thiệt tình là trước giờ không có ai đưa ai đón, nhớ chỉ có một lần đi chơi bên úc được một người quen ra đón, nhưng lúc đó chẳng có mấy người Việt nên nhìn là nhận ra ngay, bây giờ tự nhiên có hẹn không biết loay hoay phải làm sao. Đi vòng qua vòng lại cửa chính cửa phụ sao chẳng thấy ai đề tên mình hay giơ bảng tên khách sạn của mình, có một chị giơ bảng ghi là Ms Ngan ... nhưng không phải là mình, buồn không. Trong khi đó thì mấy tay cò taxi cứ lẵng nhẵng đi theo phát mệt. Đón taxi về thì cũng được, ít nhất là trong túi mình cũng đã có sẵn vài trăm baht, đủ trả tiền taxi nên không lo, chỉ sợ người ta nửa đêm lặn lội ra đón mà không gặp, không lấy được tiền thì tội nghiệp.

Cũng may là em biết chuẩn bị cẩn thận, nên viết điện thoại, chuẩn bị tiền sẵn. Đang định đi kiếm cái quầy điện thoại để gọi thì mấy cái ông cò họ đưa ngay điện thoại di động cho mình mượn. Gọi cho ông chủ nhà trọ thì có vẻ như ông đang ngủ, thôi kiểu này thì chết rồi, vụ đưa đón không lo, có gì tự đi được, nhưng mà ổng quên luôn để dành phòng cho mình thì đêm hôm khuya khoắt thế này khổ lắm. Cuối cùng hỏi ra thì đúng là ổng quên cái vụ đón mình thật, nhưng phòng thì vẫn có. Thế là đi theo cái ông cho mượn điện thoại luôn, mua hai cái vé minibus hết 150B mỗi em, sau khi thấy ông này tranh cãi một hồi với một cái bà giống như là điều xe, chẳng hiểu ất giáp gì.

Ngồi đợi miệt mài, ai người ta cũng theo đoàn lên xe đi hết rồi mà xe của mình chỉ mới có được 3 khách, rồi 5 khách, là tính luôn mình đó. Tưởng đâu nhiêu đó hết chuyến bay rồi thì ổng cũng phải chạy, nhưng thằng lơ xoát vé bảo là phải 10 người mới chạy được, ngồi nghĩ không biết chừng nào mới tới nơi đây nữa. Rồi thì cũng có một chuyến khác đáp xuống, rồi thì cũng túm được thêm 4 khách nữa, rồi thì xe cũng chạy.

Đường từ sân bay vào thành phố khoảng 40km, tối om om có nhìn thấy gì đâu, những chỗ nào sáng đèn thì nhìn chẳng khác gì ở Việt Nam. Chẳng hiểu cái khái niệm nhà mái bằng 4x10 bắt nguồn từ đâu, nhưng ở đây cũng thế, đất thì rộng, nhưng nhà nào cũng con con thế thôi, nhà nào to hơn một chút thì bề ngang được 6-8m, nhưng nhìn cứ chán chán thế nào ấy, cũng theo kiểu vn, cái gì cũng phải trương ra ngoài mặt tiền thì mới làm ăn được.

Buồn cười, trên xe có một bạn Trung Quốc đi một mình, chắc không phải đi du lịch, vì bạn ấy đặt khách sạn hạng sang, giấy tờ ghi cẩn thận, nhưng cứ sợ sệt không biết người ta có chở mình đến đúng nơi không. Bạn ấy cứ loay hoay tìm ông tài xế để đưa cái địa chỉ, một bạn tây khác thấy thương tình gọi lại nói cho một tràng tiếng Việt làm hai đứa mình hết hồn, mà cái bạn TQ đó cũng hết hồn. Ít nhất là trong lúc tranh tối tranh sáng, người ta nhìn nhầm TQ sang VN chứ không phải lúc nào cũng nhìn nhầm từ VN sang TQ.

Xe đưa hết người này xuống đến người kia xuống, cứ chạy loanh quanh, khi thì lên cái dốc thật cao, khi thì thả cái đèo thật sâu, tối hun hút, khi thì chui vô trong một cái hẻm bé tí, hẻm thì bé nhưng khách sạn thì to, ngoài đường thì vẫn đèn sáng, người ăn người ngồi còn đầy, nói chung là phó thác số phận đi, chứ chẳng biết mình đang bị đưa đi đâu về đâu.

Mãi rồi thì cũng đến chỗ của mình, vừa xuống chân cái dốc nhỏ, ông chủ nhà chạy ra đón, già rồi nhưng khỏe khoắn và dễ thương, hai tay xách hai cái va li của hai đứa đi băng băng qua đường vào nhà lên cầu thang, miệng rối rít xin lỗi, thấy cũng dễ thương.

Vậy đó, hết ngày số 1, hai đứa chẳng buồn đánh răng rửa mặt gì hết, bật máy lạnh, mặc nguyên cả quần áo, cứ thế quăng người xuống nệm và ngủ luôn.

 
by Templates para novo blogger 2007