
Blog bị bỏ bê nổi nấm nổi mốc cả rồi. Dạo này bận rộn, suy nghĩ miên man ít có thì giờ ghi lại.
Thật ra cũng có cố gắng mỗi tuần tổng kết lại một chút xem có gì đặc biệt, nhưng tuần rồi viết nhảm quá thành ra đăng lên có một chút rồi gỡ xuống liền hà. Hehe, thật ra là em kể xấu mình trong đó, ngẫm đi ngẫm lại rủi có anh nào đang si mê em, chui vô đây đọc được là dội ngược trở ra, thì em lại tiếp tục ế sao. Tốt nhất là chỗ nào đẹp thì khoe, chỗ nào xấu thì che, ông bà ta dạy rồi mà.
Hôm nọ nhân lúc đi tìm mấy cái trang download sách truyện về đọc chơi (thật ra làm gì có thì giờ mà đọc, chỉ download về tích lũy cho đầy nhà thế thôi), thấy có cái trang web cho đăng ký account miễn phí. Miễn phí thì nhiều rồi, nhưng mà cái trang này vốn bình thường private, chỉ được mời thôi, nay thấy chính sách đóng cửa làm ăn không khá thì mở he hé một ngày cho rắn rít chui vô. Em chẳng biết nó là cái gì, mà thấy làm ăn bí mật giang hồ đồn thổi có vẻ quý giá lắm nên cũng tranh thủ tạo account, hehe. Kết quả là download về được một collection của Bằng Kiều, nghe lảm nhảm từ chiều tới giờ mà chưa hết, nghe tới đâu ngất ngây tới đó. Cũng biết là nếu đi tìm nhặt nhạnh thì cũng đủ hết, nhưng trước giờ chả bao giờ đủ siêng năng cả, nay người ta gom góp về sẵn, cũng đỡ nhọc công. Có điều cái trang này nó bắt em load lên trả lại cho người ta, mà em ngồi nghịch mãi cũng không biết làm thế nào để mở cửa nhà mình cho người ta vào, thôi đành vậy, tạo cái account và download được món mình thích cũng là xong rồi.
Tháng gì mà lắm sao xẹt thế. Mà nghĩ MJ mất đi, cả thế giới thương tiếc, đâu đâu cũng viết bài nói đủ thứ chuyện, có chuyện nghiêm túc, có chuyện tào lao, đọc riết phát ớn luôn, thấy có chữ MJ là cho qua. Thì cũng biết là người ta nổi tiếng thì sẽ được thương tiếc nhiều, nhưng thấy mấy ngôi sao nhà mình xẹt mất tiêu mà chẳng mấy ai nhắc đến, giống như mỗi người được một khoảng thời gian nhất định và một mảnh đất nhất định, hết quota rồi là thôi. Như anh HPD, em nghĩ cũng có nhiều chuyện để viết lắm chứ, nhưng quanh đi quẩn lại cũng chỉ là một người tài năng, ham sống, chết trẻ, vậy thôi. Cũng chẳng thấy ai làm chương trình tưởng niệm tưởng nhớ gì cả. Hay là sống chưa đủ năm đủ tháng nên cái nhớ cũng ngắn thế thôi. Và chỉ sau vài ngày là người ta quên béng mất rằng từng có anh trên đời, và anh từng chết đi.
Bởi vậy mới nói, niềm đau là của riêng mình. Nhiều khi chỉ là đau bụng vặt hay đứt tay bé xíu thôi, chẳng chết ai, nhưng mà thèm có ai đó quan tâm, làm cho to chuyện ra để ta thấy mình quan trọng. Hay nhiều khi ai đó nói một câu phật lòng, muốn giậm chân giậm cẳng làm hùng làm hổ cho người ta xanh mặt chơi. Hay nhiều khi đọc một quyển sách xem một cuốn phim thấy cái tình huống đó sao giống mình quá, muốn được gọi cho ai đó để kể, để khóc bét nhè, để mắt sưng mắt sụp cho người ta nhìn thấy. Mà cuối cùng rồi cũng chỉ nén vào lòng tiếng thở dài, len lén lau đôi mắt ướt, lẳng lặng chuồn ra một góc nào đó, gặm nhấm cái nỗi đau vĩ đại của mình, tới chừng nào bình thường thì thôi. Có ai muốn chơi với một người hở chút là đau, hở chút là khổ, hở chút là than, hở chút là trách đâu.
Bởi vậy nhiều khi được khóc thỏa thuê thấy cũng nhẹ nhàng. Được giận hờn thấy cũng thanh thản. Lúc mà cái mặt xụ xuống là lúc nó sử dụng ít cơ mặt nhất, nên không phải tập thể dục quá sức cho cái cơ mặt đến phát mệt. Chỉ có điều lại lẩn thẩn tự hỏi sao không ai ngó ngàng đến mình, còn lúc có người hỏi thăm thì lại lẩn thẩn tự hỏi sao mấy người không chịu để cho tôi yên, hehe, thành ra không biết mình đang muốn cái gì.
Nói chung chung vậy thôi, chứ không phải em đang miêu tả tâm trạng của mình nhé. Dạo này em thấy mình bị vô cảm thì đúng hơn, chẳng vui chẳng buồn gì cả. Ừ thì cũng có nói cười huyên thuyên, nhưng nó cứ nhàn nhạt; ừ thì cũng đôi lúc ngồi suy nghĩ lan man thấy buồn buồn nhưng mà cuối cùng chẳng có cái gì đọng lại. Người ta báo tin sắp làm đám cưới, em cũng chỉ ừ vậy hả, người ta bảo người thân họ đang đau bệnh, em cũng chỉ ừ vậy hả, người ta bảo sắp nghỉ, em cũng chỉ ừ vậy hả, thậm chí bây giờ đi làm em cũng không biết mình lẩn quẩn làm sao mà hết ngày hết giờ được cũng hay, mà thậm chí cũng lững thững chưa chịu tìm việc mới, lại cũng chỉ ừ vậy hả. Cái này người ta gọi là say nắng đó, tỉnh mà như mê, thấy cái gì cũng loang loáng, chả cái gì đi vào đầu, tình trạng này mà kéo dài thì chắc cái não bộ của em nó bị trơn nhẵn dần, chẳng còn nếp nhăn nào nữa.
Đang định viết blog kể chuyện vui chuyện tươi mà sao cái dòng suy nghĩ của em lại kéo về cái phía tăm tối thế này. Kiếm cái hình quăng đại lên cho nó sáng sủa bù lại vậy.
Mốc
Monday, July 06, 2009
Posted by Dieu at 9:03 AM 0 comments Links to this post
Làm mứt
Sunday, June 21, 2009
Lại lười nữa rồi. Đang ngồi nhâm nhi thành quả lao động vất vả, bắt đầu từ việc làm thế nào để chặt nó ra đổ nước đi, sau đó cho lên lò hơ nóng cho tróc vỏ, sau đó gọt hết lớp vỏ lụa, sau đó bào mỏng, sau đó lại cho lên bếp đổ đường vào xào cho thấm, và sau đó là được có một dĩa thành quả chút xíu hà. Là cái món mứt dừa của mình đó. Mất công ơi là mất công, đổ mồ hôi tùm lum, ăn có cái một là hết.
Thử nghiệm với cái lò điện mới mua đó. Không biết lúc nào thì nên để nhiệt độ thấp, lúc nào nên cao, và bao nhiêu thì là cao, bao nhiêu là thấp, nên món mứt dừa bị chuyển sang màu caramel rồi.
Hôm bữa mới mua về cắm điện bật công tắc đứng dòm có chút xíu mà tanh bành cái đáy nồi. Có ai ngờ là 1800 độ nóng đến thế, hehe. Có cái lò điện cũng tiện. Do không có chỗ cắm điện nên mình cho nó lên mặt bàn bếp, nên nấu nướng không phải lui cui dưới gầm bàn nữa. Nhưng mà chỉ mới biết nấu mấy món có nước thôi, hôm đó nó cháy nồi làm mình sợ quá. Cũng may là mình chủ yếu nấu canh nên cũng không hề gì. Chưa biết làm thế nào để chiên trứng nên đành ăn trứng luộc.
Posted by Dieu at 7:21 AM 0 comments Links to this post
Kích cái cầu
Đọc báo thấy chỗ nào cũng cố kích cầu. Mỹ kích cầu, Châu Âu đáp trả bằng một gói kích cầu, TQ kích cầu, rồi VN cũng hô hào kích cầu.
Tiền ở đâu ra thì không biết. Hôm nay chi xài thì ngày mai mắc nợ, trước sau gì thì cũng phải trả thôi. Đâu có cái gì cho không biếu không.
Thắc mắc một điều tại sao phải kích cầu. Tại sao nhân dịp này không giảm cầu đi. Ai cũng bảo chính sự phát triển kinh tế quá nhanh làm cho người ta phát sinh những nhu cầu không cần thiết, mà nhu cầu càng khó đáp ứng thì càng làm tổn hại cho môi trường. Sao nhân dịp này mỗi người không bớt đi một chút, quay về với những thứ căn bản thôi.
Dĩ nhiên là không phải cổ súy quay lại thời ăn lông ở lỗ, chịu cực chịu khổ như con chó con mèo. Nhưng mà ví dụ như ăn chi cho nhiều rồi mất công tập thể dục cho ốm bớt; hay biết ăn nhiều đường thì thế nào trước sau cũng bị bệnh tiểu đường thì sản xuất ít bánh kẹo thôi và ăn ít kẹo bánh thôi; hay là quần áo có thể mặc chục lần mới xuống nước thì đâu cần phải liên tục mua mấy chục cái áo rồi phân vân hôm nay mặc gì.
Hehe, mà không có kích cầu nên không được miễn thuế nữa rồi, tháng sau phải nộp tiền cho người ta rồi.
Posted by Dieu at 5:09 AM 0 comments Links to this post
Chán như con gián
Friday, June 19, 2009
Chán quá. Lần nào bị cảm cúm cũng đúng vào cuối tuần. Mất toi hai ngày nằm nhà hít thở vật vờ. Năm nay người yếu nhỉ, đầu năm tới giờ cảm cúm hết mấy đợt. Không biết tại năm trước chích nhầm thuốc rồi, đưa vô người mấy con virus tuyệt chủng rồi, trong khi bên ngòai lại tòan những giống mới không hà. Với lại cả ngày ngồi trong phòng máy lạnh, không khí chỉ luân chuyển từ nơi này qua nơi khác, nên mấy con virus đi hết một vòng mọi người lại quay lại với mình. Mà cũng chả biết nữa, hôm qua leo lên cái xe hơi của một ông sếp sực nức mùi nước hoa, cái mũi dị ứng, thế là hôm nay cảm luôn.
Bình thường mình cũng xài nước hoa, biết điệu từ hồi sang úc, thật ra là biết điệu trước đó, nhưng hồi xưa làm gì có tiền mà mua, lại chẳng có ai ở bển gửi về, mà ở nhà thì bán mắc nữa. Nhưng bình thường có nghe mùi gì đâu, đôi khi mấy người bị xoang nhạy cảm la om sòm mình còn thấy buồn cười. Mãi đến hôm qua mới hiểu được nỗi khổ của họ. Ngồi xe tổng cộng chắc chừng 20 phút, lúc ngồi trong đó thì thấy cũng bình thường, mùi có hơi nồng nhưng cũng chẳng chết ai, nhưng chui ra rồi mà tay chân quần áo cứ vương mùi nước hoa của đàn ông, hít hửi một hồi thật là buồn ói, thế mà chẳng biết phải làm sao.
Chẳng biết có ai bị như mình không nhỉ, vì chuyến đi có tới bốn mạng lận mà, chưa kể ông sếp đó với tài xế. Nhớ cái thời trước X-men có một cái nhãn hiệu dầu gội sữa tắm gì đó dành cho nam, hình như là Romano thì phải, quảng cáo rùm beng là mùi nam tính gợi cảm. Ừ thì đúng là nam tính, nhưng nhẹ nhàng một chút thì còn gợi cảm, đằng này cái mùi thì nồng, mà mấy anh chàng giai nhà mình thì cứ tham lam, vừa gội đầu, vừa tắm, nói thiệt là đứng cách hai thước là mình đã muốn nín thở rồi, thế mà mấy anh giai cứ đầy tự tin là mình quyến rũ xăm xăm tiến tới. Sợ chết đi được. Giống hệt bà chị quen của mình cứ đổ cả lọ miss saigon lên người mỗi lần đi chơi, ai biểu vô ngủ chung với bả thiệt bất đắc dĩ.
Dạo này cái đồng hồ bị lọan nhịp, thức ngủ loạn xị cả lên. Ban ngày đi làm thì ngáp dẻo cả hàm, chiều về thì đờ đẫn vừa ăn tối xong là lăn quay ra ngủ, đến chừng 10-11 giờ lại mở mắt tỉnh giấc, ngủ luôn thì thôi, tiếc thời gian leo lên máy tính thì là thức đến 1-2 giờ chẳng chịu ngủ lại, thế là sáng lại mắt nhắm mắt mở vẫn còn buồn ngủ đã phải đi làm, và thế là cái chu kỳ buồn ngủ lại bắt đầu. Yoga yogi cũng dẹp qua một bên, sáng nào cũng mở mắt nằm trả giá một hồi rồi ngủ tiếp. Đi học mà nghĩ tới cảnh giành giật cũng mệt.
Từ cái hôm bị mất cục tiền quyết định đếch thèm để dành lên nữa, làm ngày nào ăn ngày đó, tiết kiệm làm quái gì rồi làm mất cũng như không. Nói chung là cái gốc nhà mình nó nghèo, làm mình chi xài cái gì cũng cân nhắc, xem có đáng không, có cần không, không có thì có chết không. Bây giờ muốn ăn xài hoang phí cũng phải học đấy, vì mỗi lần móc bóp trả tiền thấy cũng đau đau :-) Nhưng mà có vẻ cái bài này dễ học, mới có mấy bữa mà mình làm bay mất cả chục triệu. Mua sắm quần áo giày dép, sắm đồ đạc, dẫn người này người kia đi ăn, cứ vung tay một cái là coi như xong một triệu. Kiểu này tháng lương của mình không biết vung được mấy ngày.
Lấy làm lạ là sao dạo này mình hay bị mượn tiền thế nhỉ. Thật ra chẳng có là bao, ít thì hai ba trăm ngàn, nhiều thì một hai triệu tới chục triệu, và biết chắc là người mượn sẽ trả thôi. Chỉ ngạc nhiên là trước giờ ít khi bị ai mượn, mà có hỏi thì nếu không thân thiết mình cũng chả siêng đến mức lò dò ra ngân hàng rút tiền để cho mượn. hay là cái ông anh giai kia nặng vía quá nên từ đó đến giờ mình mang cái bản mặt thể hiện cho thấy có tiền và sẵn sàng cho mượn tiền và có mất cũng không biết làm sao mà đòi. Ờ mà hình như mình bị mượn tiền rồi mất tiền cũng nhiều lần rồi chứ không ít. Sao mình ngu dữ vậy ta. Buồn cái là tới lúc mình cần tiền đi mượn chẳng ai cho cả, chỉ dám liệu cơm gắp mắm thôi.
Posted by Dieu at 10:04 AM 0 comments Links to this post
Lại một tuần
Sunday, June 14, 2009
Cuối tuần sao mà qua nhanh thế. Chưa kịp làm cái gì cả. Tuần trước mua cho một núi truyện, định cuối tuần này ngồi điểm qua cái đống sách và báo của mình, thế mà cuối cùng chỉ mới giở được xem hình hai cuốn báo tiếp thị, lật lật vài trang tờ báo IHT xin của công ty, và lướt qua được quyển truyện nhảm nhí của anh Thuần.
Thật tình thì mình thích cái thời con nít vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ của anh hơn. Anh bây giờ viết gàn gàn, giống cái mặt ngang ngang bướng bướng của anh, truyện không ra truyện, mà tản văn không ra tản văn, trang nào cũng chen vào những triết lý xa xôi, cái mạch văn chẳng ăn nhặp gì với nhau, điên điên thế nào ấy.
Đã mua một quyển viết ngắn của Quốc Bảo, anh này cũng chẳng thích mấy, sau cái vụ lùm xùm đạo nhạc mà anh trốn biệt, mình thấy anh chẳng đáng mặt anh hùng gì hết, nhưng cũng mua để đọc qua mấy cái mối tình nhảm nhí của anh.
Thêm một quyển của Nguyễn Tự Lập, ký ức vụn, nghe được khen lắm.
Và một quyển Thấy Phật, mới đọc xong cái phần giới thiệu của bác Sơn đã chóng cả mặt, Phật đâu không thấy.
Dạo này mình chuyển sang đọc tản văn nhiều nhỉ. Mà truyện cũng chẳng thấy quyển nào hấp dẫn. Truyện trinh thám thì cũng dịch từ truyện nước ngòai, chẳng cần phải mua. Truyện trung quốc thì càng ngày càng chán, toàn là mấy cái truyện kiểu điên như vệ tuệ, đọc từ đầu đến cuối chỉ thấy cái mùi tình dục lẩn quất mà thôi. Đọc tản văn cũng có cái hay, hy vọng là cái giọng văn tiếng Việt tự nhiên nó sẽ đi vào tiềm thức của mình, chứ mình cũng chẳng biết làm thế nào để viết tiếng Việt cho hay hơn.
Tự truyện giống như một cái phong trào, ai cũng viết, ai cũng viết được. người vui, người buồn, người bất mãn, người tự kiêu, người nổi tiếng, người không nổi tiếng, ai cũng viết được, và cũng có người đọc, ít nhất là cũng có mấy đứa tò mò như mình không biết trong cuộc đời họ làm được cái gì mà om sòm thế.
Hôm qua đọc tin người ta bắt người vì bảo tìm được vô số chứng cứ của anh lưu lại trên máy tính cho thấy có liên hệ với những thành phần bất hảo. Nghe cũng sợ lắm. Vì nói thật ra, ngay như mình lo ăn lo mặc hàng ngày mà thôi, thỉnh thoảng vào web cũng bấm lung tung, trúng cái gì thì trúng. cứ gõ đại một cái cụm từ gì bất chợt thỏang qua trong đầu vào google, rồi xem tất tần tật những cái link nó hiện ra. Đôi khi cũng gặp được những trang rất hay, đôi khi cũng gặp những trang củ chuối, vào rồi lại ra. máy tính của ai rồi thì chẳng lưu lại những trang web bị cho là đen thui và tối tăm như thế. Chẳng vì một lý do gì, tự nhiên rùng mình.
Lần nào vào Xuân thu thì thế nào cũng lại vác về một quyển tryện kinh điển, mặc dù biết chắc là chẳng bao giờ đọc, mua chỉ vì cái bìa đèm đẹp mà thôi. Mà nghĩ cũng hay, chỉ có mấy cái tác phẩm đó mà không biết bao nhiêu là nhà xuất bản, mỗi người đặt ra một tủ sách khác nhau, rồi biến thể truyện tranh, truyện giảm từ, khổ lớn, khổ nhỏ, giấy trắng, giấy đen, bìa cứng, bìa mềm, mạ vàng, đủ thứ hết. Thế mà cứ mỗi lần ra đợt sách mới là lại thích quá cầm lên ngắm nghía và mua về. Chả bù cho mấy quyển truyện của Việt Nam, ngày xưa mình cũng mua nhiều lắm chứ, nhưng mua một lần rồi thôi, vì nội dung thì chẳng thay đổi gì, lại viết sai chính tả lung tung, còn cái bìa thì quyển nào cũng như quyển nấy, chỉ có độc một màu trơn, và ghét nhất là cái phong chữ viết tay không ra viết tay, đánh máy không ra đánh máy, chẳng có sáng tạo gì hết.
Gì nữa nhỉ. Cả tuần nhiều chuyện lắm mà.
À, hôm kia xem truyền hình cái chương trình Are you smarter than a 5th grader, có nhiều câu buồn cười chết đi được. Ví như người ta hỏi một anh chàng DJ là từ nào không phải là article, 1)a, 2)the, 3)to, thế mà anh chàng phải giơ tay đầu hàng, chấp nhận copy bài của bạn. Cái này thì bất cứ em học sinh nào ở mình mới vào lớp 6 học anh văn cũng thuộc làu làu. Hay cái câu hỏi là năm nhuận có bao nhiêu ngày, hắn suy nghĩ lẩn quẩn một hồi làm mình cũng hỏang theo, không biết là có 364 hay 366 ngày.híchíc. Không biết phiên bản ở VN thì thế nào, nhưng dám cá là nếu chỉ lấy những câu hỏi trong chương trình từ lớp 1 - 5 thì mấy bà mẹ việt nam anh hùng chắc chắn là không thua câu nào. Thử hỏi có bà mẹ nào mà không phải ngồi dò bài hàng ngày cho con, lạng quạng nó vô trường không thuộc bài thì bị đuổi học như chơi chứ đùa à. Mẹ mình đây mà còn hè nào cũng ngồi cặm cụi học bài ê a để dạy lại cho hai đứa cháu nội, thế mà cuối cùng mẹ thuộc còn cháu vẫn cứ lơ tơ mơ. Nhưng mà nói thật nhiều câu cũng chẳng biết đâu mà trả lời. Nhớ hồi mình còn đi học có một cái bài gì về tiếng việt, đại lọai là em của mẹ thì kêu bằng gì, con của em của mẹ thì kêu bằng gì, chồng của con của em của mẹ thì kêu bằng gì. Nhà mình thì cứ bên nội là cô, bên ngọai là dì, mấy đứa anh em họ thì đứa nào lớn làm anh, đứa nào nhỏ làm em, chẳng có theo quy theo luật gì hết. Hay như mấy cái bài tóan mà tòan sao là sao, không phải sao thể hiện độ khó đâu, sao thay thế cho chữ số, rồi tính tóan lung tung xem sao là con số mấy, thiệt là mệt mà không biết để làm gì.
Posted by Dieu at 8:58 AM 0 comments Links to this post
Kiwi
Thursday, June 11, 2009

Chuyện lãng xẹt chẳng liên quan đến ai hết.
Số là mình hay mua kiwi, ăn để nhớ kỷ niệm mà, hìhì. Chứ mắc thấy mồ, mỗi lần ăn cũng tiếc hùi hụi.
Hồi đó mua bên úc là 1 đô úc 1 trái, cỡ 10.000 đ/ trái, nghe thì lớn, nhưng ở đây bán 70-80 ngàn/ ký chừng 6-7 trái, tính ra cũng vậy.
Hôm nọ đọc bài báo trên freakonomics, người ta đặt câu hỏi là tại sao kiwi có thể bán tại Mỹ với giá chưa bằng một con tem hạng nhất từ Mỹ đến NZ, tức là chừng 60 cent thì phải.
Vậy là ở VN mình ăn sang ghê gớm nhỉ, tiền kiếm được thì chỉ bằng một phần trăm một phần mười của người ta, mà ăn uống thì giá cả tương đương.
Mà nhìn cái hình xem, cây trái chi chít, nào có phải ít trái, khó hái, khó bảo quản, hay gì gì đâu.
Mai chuyển qua ăn vải ủng hộ bà con nhà vườn. Nghe nói TQ đóng cửa kiếm chuyện không nhập hàng của vn nữa, hàng dội chợ chắc còn dài dài.
Posted by Dieu at 8:40 AM 0 comments Links to this post
Một tuần
Sunday, June 07, 2009
1. Vì một lý do nào đó mà tuần này nhiều người ra đi quá. Dĩ nhiên là không liên quan gì đến mình, chỉ là những người của công chúng. Có người ra đi đột ngột, có người ra đi theo một lẽ tự nhiên, nhưng dẫu thế nào thì thấy cũng có chút mất mát cho cuộc đời này.
Tự hỏi lòng nếu người ra đi là mình thì sao. Khỏang trống nào mình để lại cho cuộc đời này? Hay chỉ là cái chớp mắt, cái hạt bụi, cái hư vô, nếu mất đi, tự khắc sẽ có cái khác chen chân vào.
Hôm nọ ba giận mình và bảo lần này nếu có bệnh sẽ chẳng thèm uống thuốc chẳng thèm ăn uống cho chết luôn cho rồi. Nghĩ cũng buồn vì mình chẳng làm gì đáng bị mắng đến thế. Mà nói cho thật nếu mà chết được dễ dàng thế thì mình đã chết từ lâu rồi, chẳng phải sống lây lất như thế này, để rồi ngày nào thức dậy cũng tự hỏi mình sống để làm gì đây, và rồi dù không tìm ra được câu trả lời nào cho đàng hòang vẫn cứ phải tiếp tục sống cho hết ngày.
2. Hôm nọ làm một cái bài trắc nghiệm xem lối suy nghĩ của mình là ntn. Kết quả cho thấy rằng mình là một người sống chỉ biết hôm nay mà không lo nghĩ cho ngày mai. Có thể cũng đúng thật, mà có thể cũng không đúng thật. Ví dụ như mình ủng hộ chuyện ly dị nhau nếu cả hai không thấy phù hợp nữa. Chẳng việc gì phải chịu đựng nhau mà sống. Ví dụ như em sẵn sàng bỏ việc nếu thấy không còn gì vui, thà nhịn đói còn hơn làm con cun cút chui ra chui vào.
3. Nhân chuyện này mới nhớ em còn nợ anh một entry. Đáng lẽ em phải viết riêng cho anh một entry. Người cuối cùng trong cái bộ ba anh chàng dễ thương mà em từng nhắc tới cũng đã đến lúc ra đi. Đôi khi em thấy mình lẻ loi dễ sợ.
4. Cũng nhân chuyện này mà em muốn cảm ơn anh. Em biết mình không phải là một đứa hoàn hảo; không phải hoàn hảo theo kiểu hoàn hảo không một vết nứt, mà là hoàn hảo theo nghĩa đã cố gắng hết sức mình. Em để cuộc đời mình trôi hờ hững, và lấp liếm một cách hung hăng. Mà chắc anh phải chịu đựng em thêm một thời gian nữa rồi, vì em vẫn chưa biết phải làm gì với bản thân mình. Hôm qua nhân lúc không có anh mọi người bảo nhỏ với em rằng đâu đó đã có dấu hiệu của sự bất mãn trong anh. Người ngòai nhìn thấy không biết người trong có nhìn thấy hay không; mà nếu thấy thì có làm gì để thay đổi hay không; mà thay đổi theo hướng có tốt hay không; túm lại một cái là không biết em có thể giữ anh được bao lâu; mà đằng nào thì em có tư cách gì để giữ anh chứ.
5. Lại nhân cái vụ này mà nhớ tới cái vụ người ta bảo mình hãy nhìn vào bản chất, đừng nhìn vào hành vi. Tự hỏi làm sao nhìn vào bản chất nếu không nhìn vào hành vi. Có người lại bảo mình trong công việc là thế nhưng trong cuộc sống họ sẽ khác. Ví dụ như trong công việc thì nịnh nọt a dua cấp trên hách dịch lếu láo cấp dưới, nhưng khi về nhà là một người cha tốt người chồng tốt người mẹ tốt người vợ tốt. Có tin được không? Ờ chắc cũng còn tùy định nghĩa thế nào là tốt.
6.
Posted by Dieu at 4:50 AM 0 comments Links to this post
Tháng xui
Monday, June 01, 2009
Hy vọng là cái tháng xui qua đi cho rồi.
Chẳng hiểu làm sao tháng rồi mình xui đến tận cùng luôn.
Mất tiền nè.
Gây gổ nè.
Khóc bù lu bù loa nè.
Suýt chút nữa đã làm chuyện không nên làm để rồi ân hận.
Hay là vì vậy nên mới bị trừng phạt.
Mà nói cho đúng, năm ngoái tháng năm mình cũng nộp đơn xin nghỉ đấy thôi.
Mà biết đâu có những chuyện tưởng chừng là xui mà lại hoá ra hên thì sao.
Posted by Dieu at 7:17 AM 0 comments Links to this post
You've got mail
Lâu lắm rồi mới xem lại cái phim này.
Lần đầu tiên khi xem là lúc học đại học, thầy mang đầu máy và phim vào trường để chiếu cho lớp xem.
Với cái phim gì nữa nhỉ, Never been kissed.
Thấy buồn buồn trong lòng quá.
Posted by Dieu at 7:12 AM 0 comments Links to this post