Đi chơi ít ngày mà tham, chỗ nào cũng muốn ghé, cuối cùng là mỗi nơi chỉ có hai ngày, thực tế chỉ là một ngày, vì ngày còn lại cũng phải lên xe chạy tới chạy lui.
Hai ngày ở Sanur thì em đã nướng mất một ngày vào Kuta, đi bộ loanh quanh. Còn lại ngày thứ hai thì tối đó phải chuyển sang Ubud, và để tiết kiệm tiền taxi, bọn em quyết định thuê xe đi thăm cái đền Tanah Lot xong rồi trả về ở Ubud luôn. Ban đầu định là đi hai cái đền nằm ở phía Tây nam là Tanah Lot và Uluwatu, nhưng sau đó khi nói chuyện với mấy anh taxi thì mới biết, hay mới bị lừa, rằng đi đường này không tiện, vì thật ra họ không có đường nối giữa các đền, vẫn phải quay về trung tâm rồi lại chạy trở ra. Hôm trước đã đặt được một anh chạy taxi, nói tiếng Anh dễ nghe, mà cũng hiểu mình muốn nói gì, và lại cũng dễ thương, giá cũng chấp nhận được, thế là đã đặt tour trọn ngày, đón ở Ubud, đi thăm núi lửa, quay về Uluwatu, ăn hải sản Jimbaran. Bây giờ chỉ cần nửa ngày để đi Tannah lot mà thôi.
Đi ra đường hỏi anh nào cũng báo giá trên trời, mà em không có duyên buôn bán hay sao, trả giá chẳng ai bớt hết, cuối cùng là hỏi khách sạn, họ bảo đặt được tour nửa ngày 250.000 Rp, thế là ừ luôn, 2h chiều đón.
Như vậy là bọn em còn đúng 4 tiếng đồng hồ để thăm thú Sanur, chả hiểu chọn ở chỗ này làm chi mà chẳng đặt chân lên đường phố của nó một tí nào. Từ khách sạn đi bộ ra biển cũng không xa lắm, chừng 10phút vừa đi vừa chụp hình. Đây là một khu tương đối giàu, không phải là giàu lắm, nhưng giàu và đất rộng, ba đứa đi ngang qua mấy khu resort khác thấy khu nào cũng đẹp cũng xinh nên cứ đứng ngoài nhìn vào xuýt xoa thôi.
Ai ở đây lâu hơn có thể thuê cái xe đạp, 25.000Rp/ ngày để chạy lòng vòng, đoạn đường biển không dài quá, lại được lát gạch hẳn hoi, rất tiện lợi.
Các resort nằm bên bờ biển, chiếm dụng luôn khoảng đất phía trước đặt ghế nằm cho khách, nhưng họ vẫn để cho con đường lát gạch chạy xuyên qua, nghĩa là người ngoài vẫn vào được thoải mái. Biển ở đây rất êm, hay là tại vì em ra biển lúc 12h trưa, cát trắng mịn, thỉnh thoảng có những con đường nhô ra biển như cái cầu tàu, chắc để dành cho mấy người chơi mấy trò chơi trên biển.
Bọn em xí được một cái chòi canh, sạch sẽ, gió mát, thế là ba đứa con gái sợ nắng chỉ ngồi lì ở đó để hóng gió biển mà thôi.
Đi bộ lê la mãi mà chỉ mới hết có khoảng 1/3 đoạn đường, một phần nắng mệt, một phần đói, một phần áp lực phải về nhà đúng giờ, nên chui trở ra đường phố để đi kiếm cái ăn.
Ăn uống thì cũng nhiều hàng quán, mà kết luận lại là đi chỗ này thì ăn đặc sản chỗ kia. Giống như em hôm ở Yogya thì ăn món cá sốt cà theo kiểu Bali, còn đến Bali chẳng thấy ai bán món này, ngay cả vào một cái nhà hàng chuyên bán đồ địa phương thì cuối cùng vẫn là cơm với cá khô với trứng với đậu phọng với ớt hay gọi tắt là nasi lamak.
Bây giờ ngồi viết không nhớ mình đã ăn gì, nhà hàng tên gì, chỉ nhớ đây là một nhà hàng tương đối lớn, có tiếng ở đây, ăn món Indo, và nhìn thấy con chuột chạy lăng quăng trên xà nhà, nhưng ai cũng nhìn thấy nó rồi cười, và ăn tiếp, vậy thôi. À, giá mắc nữa chứ. Tính em đi chơi hay tiếc tiền lắm, thấy tự dưng sao ngày nào mình cũng chi ra núi núi tiền thế này, mà em thì ăn chẳng bao nhiêu, nên đa phần là em nhịn, chỉ uống nước thôi.
Ở sanur nghe quảng cáo là giá cả tương đối, có một khu chợ nhỏ, ít nói thách, nhưng thật ra bọn em chưa đi tới đó. Đi mỏi cả chân mà nhìn lại bản đồ mới được có tí tẹo hà.
Với vốn liếng kiến thức ít ỏi như vậy, em vẫn thấy khu này đẹp, hiền hoà. Thích nhất mấy cái ghế nằm ở resort (đi ngang qua nhìn thấy thôi), ngoài mấy cái ghế nằm nghỉ bình thường, họ đặt những bộ bàn ghế to vật vã, loại bằng dây lục bình đó, cho người ta trò chuyện, và có thêm những cái chòi to như cái giường đôi, nằm trên đó nhìn ra cũng hơi vô duyên, nhưng nếu cả đám leo lên ngồi nói chuyện cũng thích (thật ra là mấy cái giường họ làm để phục vụ massage).
Khoảng 2h chiều thì bọn em tạm biệt Sanur, lên đường ra Tannah Lot để ngắm hoàng hôn. Đường đi ngang qua Kuta, khu làng thợ bạc với batik. Cái thú vị ở Bali là nhà cửa trang hoàng rất đẹp, bên ngoài dựng đủ thứ loại tượng, làm cho em đi ngang qua tưởng cái đền thờ đòi ghé vào xem. Hoá ra đó là cái chỗ bán vàng bạc đá quý. Ông tài xế thì khỏi nói, thích phải biết, vì thế nào cũng kiếm được tiền hoa hồng. Đồ cũng đẹp, giá cũng không phải là quá đắt, dĩ nhiên là vẫn phải trả giá miệt mài vào, nhưng bọn em đã xem chán chê bên Yogya rồi, nên sang đây chỉ lượn lờ qua lại rồi biến. Ban đầu em có biết là họ được hưởng hoa hồng đâu, cứ bảo ông tài xế ngồi đó chơi, bọn em lượn lờ ra ngoài chụp hình một tí, nhưng đi đâu ổng cũng kè kè đi theo, sợ bọn em sang tiệm khác mua thì mất phần, khổ, chẳng lẽ nói thẳng với ổng là bọn này chẳng mua gì đâu mà đi theo chi cho mệt, hehe.
Đâu chừng 5h thì tới nơi; chao ôi, người ta nườm nượp kéo tới, đông như trẩy hội. Xe đậu chật cả đất, taxi cũng nhiều mà du lịch 50 chỗ cũng lắm.
Bali: từ Kuta quay về với Sanur
Wednesday, February 24, 2010
Posted by Dieu at 11:24 PM
0 comments:
Post a Comment