Phuket report

Sunday, February 28, 2010

Thôi đành dẹp bạn Bali sang một bên, chứ để kể xong bạn Bali thì bạn Phuket cũng nguội ngắt, và rồi cũng lại tiếp tục điệp khúc hình như hình như.

Số là hồi tháng 11 bạn AA mở đường bay thẳng từ HCM sang Phuket, giảm giá, tuy không phải là cho không, nhưng giá cũng rẻ, chì 10đô cho mỗi vé, cộng thêm tiền thuế, tiền hành lý và tiền CC nữa thì khoảng 64usd/ chuyến đi về. Cái tiền CC này mới là buồn cười, hồi trước bạn ấy tính tiền admin, sau này bạn ấy quảng cáo là bỏ tiền admin, nên đẻ ra cái vụ tiền CC; thử hỏi bạn ấy không có văn phòng tại VN, bạn ấy có phòng vé, nhưng ra đó bạn cũng sẽ phải trả cái tiền gọi là mượn thẻ tín dụng của người ta để trả tiền vé cho bạn, tóm lại là kiểu gì bạn cũng phải trả tiền CC. Thì cũng không thể trách bạn ấy, dù sao vé của bạn ấy thế là cũng rẻ quá rồi. Nghe nói bạn ấy đang thành lập liên danh để bay nội địa, hy vọng lúc đó vé máy bay ra HN, ra DN, ra Huế sẽ rẻ hơn chút nữa.

Tính đi tính lại thì chỉ có dịp tết âm lịch là thuận tiện nhất, tết năm nay nghỉ nhiều, ở nhà cũng chẳng làm gì, đi chơi thì không tốn nhiều ngày phép. Ngày phép thật ra cũng chẳng để làm gì, trừ phi định xin nghỉ việc thì được quy ra thành tiền, còn không thì nếu xài không hết cũng vứt mà thôi. với lại tết ở nhà mình không phải tết ở xứ người ta, hy vọng giá cả không bị cắt cổ.

Ban đầu định đi từ thứ ba đến chủ nhật về thì vừa, nhưng mấy đứa loay hoay mãi mà không quyết định được nên mấy cái ngày thuận tiện giá vé tăng vùn vụt, kết quả là ở thêm môt ngày nữa, tiền vé giảm được đem bù qua tiền khách sạn. Mà cũng đúng thế thật, những ngày cuối mệt nhọc em chỉ toàn ngủ là ngủ thôi.

Thế là chiều mùng ba, cuốn gói ra sân bay lúc 7h, để check in lúc 9h40. Thật ra em cũng không cần đi sớm như thế, nhưng mấy ngày tết ở trong nhà cũng phiền, vì chủ nhà chỉ đợi đến lúc em đi thì đóng cửa nghỉ ngơi hay đi chơi luôn thể, em mà không chịu đi cứ chần chừ đi vô đi ra thì người ta cũng phải đi vô đi ra theo em. Chỉ tội nghiệp con bạn em, chẳng biết thế nào mà chiều không ăn, tối đói, mà ra đến sân bay thì tưởng tượng có gì là rẻ, có gì là ngon đâu. Cái chỗ dễ ăn nhất mà rẻ nhất là một tô phở giá 6usd, còn thì 8 - 10usd, cái sandwich bé tẹo là 5usd.

đến sân bay là 11h25, máy bay hạ cánh sớm hơn 10 phút so với lịch trình, ra khỏi sân bay là khoảng 12h đêm, mặc dù hải quan cũng không đông lắm, chỉ có chuyến bay của mình và một chuyến bay khác đến chậm hơn một tí, thấy toàn trung quốc với nhật bản, không biết đến từ đâu. Đa số mọi người đều đi theo đoàn, chỉ có khoảng vài chục người đi riêng lẻ, trong số này thì đã có hơn chục người có khách sạn ra rước.

bản thân em trước giờ toàn tự thân vận động, nhưng lần này thấy 12 giờ đêm, mà cái chỗ trọ cũng đưa ra giá đón sân bay không đắt, thậm chí là rẻ hơn đón taxi, nên em cũng đặt chỗ đưa đón luôn. Thiệt tình là trước giờ không có ai đưa ai đón, nhớ chỉ có một lần đi chơi bên úc được một người quen ra đón, nhưng lúc đó chẳng có mấy người Việt nên nhìn là nhận ra ngay, bây giờ tự nhiên có hẹn không biết loay hoay phải làm sao. Đi vòng qua vòng lại cửa chính cửa phụ sao chẳng thấy ai đề tên mình hay giơ bảng tên khách sạn của mình, có một chị giơ bảng ghi là Ms Ngan ... nhưng không phải là mình, buồn không. Trong khi đó thì mấy tay cò taxi cứ lẵng nhẵng đi theo phát mệt. Đón taxi về thì cũng được, ít nhất là trong túi mình cũng đã có sẵn vài trăm baht, đủ trả tiền taxi nên không lo, chỉ sợ người ta nửa đêm lặn lội ra đón mà không gặp, không lấy được tiền thì tội nghiệp.

Cũng may là em biết chuẩn bị cẩn thận, nên viết điện thoại, chuẩn bị tiền sẵn. Đang định đi kiếm cái quầy điện thoại để gọi thì mấy cái ông cò họ đưa ngay điện thoại di động cho mình mượn. Gọi cho ông chủ nhà trọ thì có vẻ như ông đang ngủ, thôi kiểu này thì chết rồi, vụ đưa đón không lo, có gì tự đi được, nhưng mà ổng quên luôn để dành phòng cho mình thì đêm hôm khuya khoắt thế này khổ lắm. Cuối cùng hỏi ra thì đúng là ổng quên cái vụ đón mình thật, nhưng phòng thì vẫn có. Thế là đi theo cái ông cho mượn điện thoại luôn, mua hai cái vé minibus hết 150B mỗi em, sau khi thấy ông này tranh cãi một hồi với một cái bà giống như là điều xe, chẳng hiểu ất giáp gì.

Ngồi đợi miệt mài, ai người ta cũng theo đoàn lên xe đi hết rồi mà xe của mình chỉ mới có được 3 khách, rồi 5 khách, là tính luôn mình đó. Tưởng đâu nhiêu đó hết chuyến bay rồi thì ổng cũng phải chạy, nhưng thằng lơ xoát vé bảo là phải 10 người mới chạy được, ngồi nghĩ không biết chừng nào mới tới nơi đây nữa. Rồi thì cũng có một chuyến khác đáp xuống, rồi thì cũng túm được thêm 4 khách nữa, rồi thì xe cũng chạy.

Đường từ sân bay vào thành phố khoảng 40km, tối om om có nhìn thấy gì đâu, những chỗ nào sáng đèn thì nhìn chẳng khác gì ở Việt Nam. Chẳng hiểu cái khái niệm nhà mái bằng 4x10 bắt nguồn từ đâu, nhưng ở đây cũng thế, đất thì rộng, nhưng nhà nào cũng con con thế thôi, nhà nào to hơn một chút thì bề ngang được 6-8m, nhưng nhìn cứ chán chán thế nào ấy, cũng theo kiểu vn, cái gì cũng phải trương ra ngoài mặt tiền thì mới làm ăn được.

Buồn cười, trên xe có một bạn Trung Quốc đi một mình, chắc không phải đi du lịch, vì bạn ấy đặt khách sạn hạng sang, giấy tờ ghi cẩn thận, nhưng cứ sợ sệt không biết người ta có chở mình đến đúng nơi không. Bạn ấy cứ loay hoay tìm ông tài xế để đưa cái địa chỉ, một bạn tây khác thấy thương tình gọi lại nói cho một tràng tiếng Việt làm hai đứa mình hết hồn, mà cái bạn TQ đó cũng hết hồn. Ít nhất là trong lúc tranh tối tranh sáng, người ta nhìn nhầm TQ sang VN chứ không phải lúc nào cũng nhìn nhầm từ VN sang TQ.

Xe đưa hết người này xuống đến người kia xuống, cứ chạy loanh quanh, khi thì lên cái dốc thật cao, khi thì thả cái đèo thật sâu, tối hun hút, khi thì chui vô trong một cái hẻm bé tí, hẻm thì bé nhưng khách sạn thì to, ngoài đường thì vẫn đèn sáng, người ăn người ngồi còn đầy, nói chung là phó thác số phận đi, chứ chẳng biết mình đang bị đưa đi đâu về đâu.

Mãi rồi thì cũng đến chỗ của mình, vừa xuống chân cái dốc nhỏ, ông chủ nhà chạy ra đón, già rồi nhưng khỏe khoắn và dễ thương, hai tay xách hai cái va li của hai đứa đi băng băng qua đường vào nhà lên cầu thang, miệng rối rít xin lỗi, thấy cũng dễ thương.

Vậy đó, hết ngày số 1, hai đứa chẳng buồn đánh răng rửa mặt gì hết, bật máy lạnh, mặc nguyên cả quần áo, cứ thế quăng người xuống nệm và ngủ luôn.

0 comments:

 
by Templates para novo blogger 2007