
Công nhận cái gì em đụng vô cũng lộn xộn, thiệt không chịu nổi.
Hôm qua ông chủ nhà vô thám thính đột xuất cái phòng của em xém té xỉu, hehe. Suốt ngày chủ nhà cứ than là sao em ở một mình mà lắm đồ thế. Mà em lắm đồ đạc thật, để cũng chẳng biết làm gì, mà vứt đi thì không được. Ví dụ như em có ba bốn cái tủ, cái thùng, cái túi đựng sách, chẳng bao giờ đọc, đợi khi nào có nhà riêng thì làm cái tủ sách hoành tráng đem ra khoe, nhưng chắc còn lâu, bây giờ cứ tiếp tục tích lũy, tích lũy. Ví dụ như em có hơn 10 cái ly, và cũng hơn 10 cái tách, mà có bao giờ em cùng lúc dùng hơn hai cái đâu. Chén bát, tô đĩa cũng vậy, nồi niêu soong chảo cũng nhiều, nồi cơm nồi canh chảo to chảo nhỏ, mà cả tuần mới đụng đũa đụng bát một lần. Mấy cái hộp nhựa đựng thức ăn em có hàng lô hàng lốc, mà nhà em làm gì có thức ăn mà đựng, hehe.
Hôm nọ dọn cái tủ quần áo dôi ra cũng một lô một lốc áo với quần, chưa đủ cũ để đem vứt đi, nhưng nhiều quá nên cả năm em chỉ đụng đến có một hai lần, nên quyết định là từ giờ đến khi mặc cho cũ cái đống quần áo đó em sẽ không mua thêm gì nữa. Nói thì nói vậy thôi, chứ con gái mà không mua không sắm thì còn gì là vui, hehe.
Em làm thế nào mà nước hoa, lotion, son với phấn cũng có mỗi thứ vài chai, mặc dù mỗi chai xài cả hai ba năm chưa hết. Nhớ cái hồi xửa hồi xưa còn chẳng biết đến nước hoa là gì, nhớ con nhỏ bạn đem vào lớp cái lọ bé xíu loại người ta tặng làm mẫu thử đó, mà em còn bán tín bán nghi, bảo cái con này làm gì có tiền mà mua nước hoa, cứ như thể nước hoa đắt bằng kim cương vậy đó, hehe.
Ở nhà lộn xộn, ra đường cũng lộn xộn. Ngay đầu đường HBT từ sau tết mọc trở lại cái lô cốt to chảng, mặc dù sáng trưa chiều tối đi ngang em chẳng thấy ai làm cái gì trong đó, mà bây giờ em cũng không dám đi đường đó nữa, buổi sáng cũng thế, mà buổi chiều lại càng không. Bây giờ phải đi một vòng xa hơn, cũng kẹt xe hà, cũng chen chúc hà, nhưng giận cái chỗ HBT đó không thèm đi nữa. Buổi chiều về kẹt tùm lum, gần 45 phút mới về đến nhà, trong khi bình thường đi nhanh là 10 phút, đi buổi sáng là 20 phút, còn buổi chiều về là 15 phút. Thấy nản không. Đứng từ đằng xa thấy cái đèn của mình là đèn xanh, mà cái thằng cha xe 45 chỗ cắt ngang vẫn cứ chạy tỉnh bơ xong rồi đứng luôn ngay giữa đường, vì hình như mấy người khác ghét cũng hổng cho nó chạy qua, thế là tắt đường. Thiệt vô duyên. Cộng thêm mấy thằng cha ở không nữa, kẹt xe thì không nhích được mà cứ bấm còi inh ỏi; mà khổ, còi thì xả ra đằng trước chứ có xả ngược vô lỗ tai của họ đâu, nên họ đâu có thấy nhức óc như mình.
Mấy hôm nay đọc lộn xộn cái vụ em ca sĩ gì gì đó xuất bản sách nhảm nhí, bị chửi tùm lum, chửi từ tác giả đến nhà xuất bản đến cái bạn đứng ra liên kết xuất bản luôn, làm em cũng bon chen đi đọc coi nó viết cái gì trong đó mà bị chửi dữ vậy, hehe. Thấy nản nhất là cái bạn vinabook, tự dưng lại đứng ra đỡ đầu cho quyển sách này, rồi sắp nó đứng thứ hai trong danh sách bán chạy nhất, làm cái quyển sách của mình đứng chung trong cái danh sách này thấy nhục quá.
Nhân nói chuyện sách, hội chợ sách lại đang diễn ra đấy. Nhưng năm nay em không có mấy hứng thú, một phần vì cái con đường đó kẹt xe quá, em cũng ít đi ngang qua, một phần em ngại nắng nôi lắm. Mua sách thì phải lê la, cầm lên, bỏ xuống, đọc vài trang, coi cái hình, xem cái bình luận, này này nọ nọ, rồi mới quyết định mua, mà nghĩ phải đứng mỏi cả chân, chen nhau dưới trời nóng hầm hập thế này, chẳng còn hứng thú nữa. Mà đi cho vui vậy thôi, chứ hôm nay không mua thì ngày mai ra nhà sách mua, có mất đi gì đâu. Mua ở ngoài còn được giảm giá, mặc dù nhiều khi không biết mình đang mua sách thật hay sách giả, mà em có bao giờ phân biệt được sách thật hay giả đâu. Mọi năm tổ chức bán sách giảm giá trên LTTon em cũng hay bon chen, nhưng sau này lười rồi, vì cái gì giảm giá cũng toàn những thứ mình không đọc không hà, thôi thà ở nhà lên mạng tải về đọc sướng hơn, đọc xong rồi quyển nào hay thì mua để dành sau.
Lộn xộn lan sang cả Thái Lan cơ đấy. Cái công ty của em buồn cười, chả hiểu thế nào lại định cho nhân viên sang Thái chơi. Hồi lúc mới manh nha, mọi người cũng đã lắc đầu ngán ngẩm, vì Thái Lan chán bỏ xừ, thà đi trong nước cho rồi, rồi thêm cái vụ hăm he biểu tình. Nghe đâu bây giờ tốn mớ tiền, cho mấy thằng bán vé máy bay, cho cái thằng khách sạn kiếm chuyện, cho thêm mấy người gọi là đi tiền trạm nữa. Ở nhà người ta nhốn nháo không chịu đi, hai bà đi tiền trạm thì hớn hở ra mặt, có gì bất ổn đâu, thì hóa ra cả ngày trong shopping center thì thấy cái gì bây giờ. Mà hình như cái công ty của em không có duyên với Thái lan nè, lần trước cho đi cách đây ba bốn năm gì đó, cũng y chang vậy, nhưng vẫn bắt con dân đi, kéo nhau qua tới sân bay, vô khách sạn, không cho check-in, bắt con dân ký vô tờ giấy tự nguyện nộp xác nếu có chết chóc bỏ thân bên đó, con dân biểu tình ầm ĩ, đứa hiền lành thì ký cho rồi để có cái phòng mà nằm mà ngủ, còn mấy đứa lỳ thì cứ ngồi đó chửi đổng, rồi sau cũng phải cho vô ngủ chứ. Bởi vì nói cho cùng, có ai muốn vác thân qua đó đâu, công ty bắt buộc phải đi, đứa nào muốn ở nhà thì phải trình bày lý gio lý trấu tè le, nếu mà bảo ký tên trước khi đi, đố có ma nào thèm bước chân lên máy bay nữa là. Sau cái vụ đó, phòng pháp lý bị bọn con dân chửi cho te tua luôn. Cho nên bây giờ nghe công ty tổ chức đi Thái Lan, mấy đứa đã từng nếm đòn như em nghe mà chỉ biết le lưỡi thôi. Mà cũng mắc cười hà, hồi đó bảo cho đi Ma cau, đi Bali, thậm chí em còn nghe lén mấy anh bảo là cho bỏ phiếu chọn địa điểm, và mọi người bảo ban nhau nhớ chọn cho Macau, vậy mà cuối cùng thành đi TL. Mà cái công ty em có làm cái gì rẻ tiền đâu, đi BKK thôi mà nghe nói mỗi đứa tốn gần cả ngàn đô. Sao không cho em số tiền đó nhỉ, em thì đi sang đến tận Nhật Bản, Hàn quốc ngắm hoa anh đào luôn nữa là.
Chết cha, hôm nay công ty em ban bố quyết định là cấm nhân viên không được nhắc cái gì liên quan đến công ty lên mạng. Ai đọc xong bỏ qua nha, đừng có la làng lên công ty em là công ty gì, em chối liền đó, hehe.
Lộn xộn
Tuesday, March 16, 2010
Posted by Dieu at 8:13 AM
0 comments:
Post a Comment