Một ngày dzô dziên

Tuesday, March 30, 2010

Thiệt ra cũng không có gì, để cái tựa câu khách thế thôi. hì hì.

Bữa nay tốn nguyên một buổi chiều chạy lăng quăng ngoài đường, thành ra tối phải ở lại làm việc đến 8g mới về.

Cả ngày thèm ăn kem, mà phải kem ngon cơ, hì hì. Định rảnh rổi chạy xuống siêu thị mua cái hũ New Zealand lên ăn, mà rồi loay hoay mãi chẳng lúc nào rảnh. Mà cứ nghĩ tới cái cảnh được ôm nguyên hũ kem nằm lăn lóc vừa ăn vừa xem phim thiệt là mê. Bởi vậy người ta nói là kem là cái món ăn "feel-good" làm cho mình lên tinh thần (đồng thời cũng lên cân luôn, hehe).

Cuối cùng là cũng không chịu nổi nên cũng đi vô siêu thị mua kem. Nhưng mà đi cái siêu thị mới mở gần nhà, phải chạy quanh quẩn ba bốn vòng mới kiếm ra cái chỗ gửi xe đó, thế đủ biết em thèm ăn cỡ nào rồi, bởi vì bình thường em làm cái gì một lần không xong là em dẹp qua một bên hà. Nhưng mà cái siêu thị Coop nhà nghèo hổng có bán kem New Zealand, buồn ghê. Thì thôi, em ăn kem Kinh đô Celano vậy, xong mua thêm một cây sô cô la nữa, cái loại cắn cho ngập răng đó, hehe, chứ không thèm mua cái loại thỏi gặm gặm đâu. Xong rồi chạy về gần nhà mua thêm tô bún mắm nữa là đủ ngon lành.

Ờ cái ngày cũng vô duyên, vì người ta gửi tiền cho em nhưng viết tên thiếu chữ, gửi trả lại thì sợ uổng tiền phí, nên nó bắt em ra ngân hàng làm giấy cam kết. Ai biết đâu là nó lằng nhằng chuyển tới chuyển lui, năn nỉ chỗ này, xin xỏ chỗ nọ, phát mệt luôn đó. Chỗ nào cũng mất nửa tiếng nói qua nói lại, trình bày đầu đuôi, xong đâu đó nó bảo ờ cũng được nhưng cái này không phải trách nhiệm của tui, thiệt bó tay. Xong một hồi thì em cũng đường quyền viết giấy cam kết, trời ơi, bao nhiêu năm rồi không có viết cái đơn thư gì hết. Theo em nhớ thì hồi đó đi học người ta có dạy viết đơn hồi năm lớp 5 á, mà mấy cái môn viết đơn này em được điểm cao lắm, tại nhà em suốt ngày cứ viết đơn, chả nhớ viết xin xỏ cái gì, nhưng viết hoài à. Bởi vậy đến giờ mà em vẫn đứng rị mọ được hết một trang giấy A4, đến mức lúc nó coi tới coi lui bảo chị cần thêm cho em một câu nữa, phải viết lại, nó còn dặn em là chị viết xích lên trên đầu tờ giấy, rồi viết chữ nhỏ lại, chừa chỗ cho em viết xác nhận nữa, hehe.

Em tốn hết một buổi chiều, ba cuốc taxi, với một em nhân viên ngân hàng dẫn em đi lòng vòng trong đó, cộng với ba bà trưởng phòng, cộng với một em đứng quầy, mà cũng chưa chắc được nữa, nếu được, thì là tiền sẽ vô tài khoản của em, tiết kiệm được cái khoản phí ngu, do thiếu chữ Thị thôi đó. Mai mốt đặt tên con bỏ thị này thị nọ đi cho rồi cho đỡ mất công.

Hồi trước có lần em ra bưu điện lãnh bưu phẩm cũng vậy, chỉ là cuốn sách nhảm nhí nào đó em đăng ký lung tung trên mạng, mà nó ghi tên em là tên + họ thôi, làm em cũng phải mất công năn nỉ gãy lưỡi. Mà đúng theo kiểu bưu điện, cứ tra hỏi em có biết ai gửi không, gửi cái gì không, có trời mà biết, em mà biết đó là cái cuốn sách nhảm nhí thì em đã chẳng thèm lấy, cho nó để trong kho mục kho mối ăn luôn, hehe.

Thôi đi ngủ hè, kem với mắm đánh nhau làm híp cả mắt.

0 comments:

 
by Templates para novo blogger 2007