Nóng quá trời

Sunday, March 07, 2010

Nóng quá trời. Theo đúng lẽ hết La Nina thì tới El Nino, nên năm nay nóng kinh khủng khiếp. Cái phòng em bình thường nằm yên cũng không đến nỗi, mà chắc tại bây giờ em chất núi núi đồ trong đó, không còn không gian để không khí luân chuyển nữa nên nó nóng quá.

Chủ nhật cả ngày em cắm câu ngoài quán cà phê. Cứ sợ quán đông, mà chắc tại bây giờ cái gì cũng lên giá, nên người ta ở nhà nhiều hơn hay sao mà em có nguyên cái quán cho riêng mình, tha hồ quậy phá gì cũng được. Nói vậy chứ có quậy gì đâu, trả 50.000 để tận hưởng máy lạnh, nước uống, cây xanh thì cũng được, không bị mấy em hút thuốc quấy rầy. Chỉ sợ kiểu này nó đóng cửa sớm thôi.

Nhắc tới chuyện tăng giá, đúng là đáng sợ thật, cái gì bây giờ cũng lên giá hết. Em đi chợ món rẻ tiền thì tăng 2 ngàn, 3 ngàn, món đắt tiền thì tăng 10%, 20%. Bình thường uống ly cà phê lề đường 5 ngàn, giờ là 7 ngàn; trái dừa cũng từ 5 ngàn lên 7 ngàn; ly cà phê trong tiệm không tăng giá thì chỉ còn phân nửa bình thường; tô phở từ 15 ngàn lên 17 ngàn, cái hột vị từ 4 ngàn lên 5 ngàn. Vậy đó, nói chung thì em ăn càng ngày càng ít, nên cũng chẳng ảnh hưởng bao nhiêu, nhưng còn bao nhiêu người khác nữa, rồi đâu chỉ có chuyện ăn uống không thôi, chuyện điện chuyện nước, chuyện xăng chuyện nhớt, chuyện quần chuyện áo, cái gì cũng tăng tăng tăng, sợ thiệt. Vậy mà hôm bữa có cái ông nào lên truyền hình bảo là mắc mớ gì phải kềm chế lạm phát, miễn sao tăng trưởng GDP vẫn cao hơn lạm phát là được, ví như lạm phát 10% thì tăng trưởng 11% cũng còn tốt hơn. Em học dốt cái môn kinh tế, chả biết như thế là đúng hay sai, chỉ biết thấy lạnh cái sống lưng mình quá. làm ra thêm nhiều của cải vật chất mà làm chi trong khi em không có tiền để mua, và nhiều người khác không đủ tiền để mua cái ăn chứ đừng nói tới cái mặc.

Nhân cái vụ nóng, để em kể tiếp chuyện đi Phuket của em nhé.

Mở mắt ra ngày thứ nhất chắc phải là 8h rồi, mặc dù lúc 6h là cái điện thoại của em theo thói quen vẫn báo thức, vậy mà con bạn em còn hỏi không biết Phuket có đi trễ hơn giờ Việt Nam không, hehe. Lục đục ra khỏi nhà thì đã gần 9h, xuống đất ăn sáng. Ở nhà trọ không có khái niệm ăn sáng miễn phí, khác với hồi đi KL, buổi sáng ăn bánh mì nướng với uống cà phê miễn phí, nhưng nghe cái chỗ này quảng cáo là bữa sáng của họ rẻ nhất Patong với giá 50B nên hai đứa cũng thử. Cái món "Thai breakfast" bao gồm một đĩa Pad Thai nhỏ xíu, với tô cháo thịt heo nấu theo kiểu chợ Bến thành, tức là cứ lấy nước cháo trắng múc miếng thịt bỏ vô là thành cháo thịt; còn "Chinese breakfast" thì có 4 cái hoành thánh chiên giòn với tô cháo thịt. Thiệt là chán dễ sợ. Sau đó khi đi ra chợ thì mới biết với 50B có thể ăn được nhiều thứ khác nhau chứ không chỉ có thế.

Ngồi nghiên cứu xem làm thế nào đi ra biển, nói chung là trước giờ em vẫn in trong đầu là biển ở phía đông, núi ở phía tây, nên bây giờ ngược lại thật khó định hướng, hehe. Thêm cái nữa là tiếng tây hay phiên âm tiếng la tinh thì chỉ có du khách tự đọc tự hiểu thôi, chứ người thái họ chẳng quan tâm, nên ngay cả con bé phục vụ trong quán cũng không có khái niệm là con đường trước mặt phiên âm ra làm sao. Cũng may là đường từ nhà trọ ra biển không xa lắm, mặc dù nhìn trên bản đồ thấy nó xa thăm thẳm.

Việc đầu tiên là ghé 7/11 mua nước uống, hehe, tiết kiệm tiền nên từ lúc ra sân bay đến giờ chưa hề uống nước luôn. Thật khó mà nói 7/11 ở Phuket bán rẻ hay mắc, vì có cái gì để so sánh đâu, họ không có những cái tiệm tạp hóa con con như mình, cách chừng 500 mét thì có một cái 7/11 như vậy, hoặc tương tự, bán tương đối chuẩn một số mặt hàng thiết yếu thôi. Ở Patong thì không để ý, chắc là do du khách nhiều nên người ta cũng lách luật, nhưng khi lên Karon thì họ dán sẵn một tấm bảng là chỉ bán thức uống có cồn theo giờ nhất định, từ 11h đến 2h, và sau 5h chiều thì phải. Giá bia bọt của họ cũng không rẻ, mà sau này em mới biết là họ phải đóng thuế gần 400%, nhưng giá ngoài quán bình dân cũng chỉ cao hơn trong 7/11 chưa đến gấp đôi, còn trong quán sang hơn thì gấp 4. Một chai Heineken trong siêu thị là khoảng 40B, bia nội địa Chang là khoảng đâu đó 30B, chỉ có cái món Spy 32B theo em là tương đương VN, nên bọn em chỉ uống món này thôi, hehe, mua nhiều quá uống hổng hết nên em còn phải tha về nhà nữa nè.

Thôi để đi tiếp nha. Ấn tượng đầu tiên về Patong là chán. Cái khu này nó bị thương mại hóa quá mức, giống như trung tâm Sài gòn vậy, chỗ nào cũng xây dựng, chỗ nào không xây dựng thì là hàng quán chen chúc. Ban đêm đèn đuốc nhá nhem nhìn còn đỡ, ban ngày trơ ra toàn sỏi đá. Không có một cái cây. Nắng thì thiêu đốt. Nhìn chung là mấy ngày ở đây bọn em đi siêu thị nhiều hơn là đi biển, hehe. Hai đứa ghé ngang qua cái Fresh market của họ, chẳng biết do cái này ngay trung tâm nhiều du khách, hay đây là tiêu chuẩn chợ của họ, nhưng rất ấn tượng về sự sạch sẽ, kiểu như đi vào khu hàng tươi sống của chợ Bến thành vậy, thấy cái gì cũng tươi cũng ngon, hàng thịt hàng cá, hàng rau cải, hàng gia vị, hàng trái cây, với thêm một mớ hàng gì nữa em không quan tâm lắm. Rau cải cũng có nhiều thứ lạ lẫm, nhưng mà lúc này em đang náo nức đi ra biển nên không có sà vào săm soi.

Bữa đầu tiên nên phải cầm bản đồ xoay tới xoay lui tìm đường đi. Thì đã nói là em quen với cái khái niệm biển ở phía đông nên nhìn bản đồ này không quen, nên việc định hướng được giao cho cô bạn em, vốn rất thích bản đồ. Hóa ra thích là một việc, còn làm tốt là việc khác nữa, câu này nó mà nghe được là nó giết em mất, hehe. Nhưng thiệt tình là hôm đó em phát điên lên luôn, vì trời nóng mà nó bắt em đi qua đi lại một chỗ hoài vẫn không tới đâu, em bắt nó đi hỏi người ta, người ta chỉ ngược lại, nó còn bảo là biết đâu con nhỏ đó không hiểu tiếng Anh, hehe. May quá, người ta hiểu tiếng Anh, nên em đi ra tới biển. Mà một phần cũng vì mình không ngờ cái đoạn đường nhìn dài thế trên bản đồ lại rất ngắn trên thực tế, nên nhiều khi đi lỡ qua mất tiêu mà không biết. Em nhớ có chỗ hai đứa đi qua đi lại nhiều lần đến mức em không dám nhìn mặt người ta luôn, bởi vì mấy anh chạy xe tuk tuk cứ đi theo lẵng nhẵng hỏi em đi đâu để họ chỉ đường cho, em mắc cười và mắc cỡ nữa nên phải làm như mình đang rất rành đường mình đi vậy, hehe.

Nhiệm vụ của ngày đầu tiên là phải đi kiếm chỗ đổi tiền, vì hết tiền xài rồi, và mua mấy cái tour đi chơi. Đổi tiền thì không khó, nhưng chỉ tức một cái là càng đi thì thấy tỉ giá càng tăng, mà thật ra nói cho cùng chênh lệch chỉ có 10B, tức là có 6 ngàn đồng mà sao cũng tiếc đứt ruột, hehe. Mua tour thì mệt mỏi hơn, vì phải trả giá, mà người ta nhìn cái mặt mình chắc hiền quá, nên chẳng chịu bớt gì hết, còn mình thì đã được tư vấn giá bao nhiêu là vừa, nên cũng nhất quyết không mua, thành ra mất thời gian lắm.

Đi ra đến biển thì là khoảng 11h, nhìn biển ngồn ngộn toàn người là người, mà trời thì nắng chang chang, chẳng thấy hứng thú gì hết. Đẹp hay xấu thì không dám nói, chỉ thấy ngán thôi. Thành ra lặn lội ra tới nơi, núp trong bóng cây một chút thì đi về đi siêu thị tiếp tục.

Buổi tối lạng ra khu này một lần nữa, ráng đi để xem cái con đường Bangla có gì đặc biệt mà người ta nhắc đến nhiều thế. Ngoài cái chuyện đông đúc, chen chúc những quán bar thì hết rồi, mà thiệt em không có đi bar ở nhà, nên cũng không nói bar dạng này có gì hay hơn, chỉ thấy là sao toàn mấy bà già chát, người thì xấu mà chưng diện quá đáng, nhìn giống mấy cái bà hay xăm môi cho sưng chù vù với xăm mắt xăm chân mày đen thui ở nhà, thấy ớn muốn chết. Chỉ có một hai chỗ có mấy em xinh xinh mặc váy ngắn đứng ôm cột vặn vẹo là nhìn còn đỡ chán. Với nữa nhiều quán quá, khách thì chỉ có thế, giá ngoài đường với giá trong hẻm không khác nhau về khoản thức uống, nên chẳng ai lặn lội vô hẻm làm gì, nhìn thê thảm muốn chết. Mùa cao điểm mà thế này thì mùa thấp điểm chắc chỉ có đóng cửa mà ngủ cho xong.

Bữa tối của em là nguyên cái hàng ăn lề đường, nhìn cũng ngon lắm. Ăn cơm nếp với gà chiên, satay thịt heo và lòng gà, ăn thêm pancake nữa, đồ ngọt thì nhiều nhưng ngán ngọt nên không ăn, còn nước uống thì nói chung là đắt nên không thèm. Ly nước theo kiểu sinh tố nhà mình mà những 80 - 120B.

Đi lăng quăng một chút nhìn phố xá nhộn nhịp rồi thì về ngủ. Một ngày không có gì đặc biệt.

0 comments:

 
by Templates para novo blogger 2007