
Mấy hôm nay trời dịu bớt nóng rồi. Khối không khí lạnh tràn về từ miền Bắc. Nghe nói ở ngoài nớ có nơi còn rét đậm nữa. Buổi tối ngủ để quạt quay lơ phơ đã thấy lành lạnh, ngủ ngon khủng khiếp. Chẳng biết thời tiết thay đổi thế này thì ai buồn ai vui, nhưng mình thấy nhẹ nhàng thích lắm. Mà nhiều lúc cũng cứ kệ cuộc đời, chứ làm sao lo hết cho mọi người được.
Quay lại chuyện Phuket. Viết cái tựa thế, chứ đi chơi có quan tâm gì đến ngày đến tháng đâu, mùng mền lại càng không. Thật ra định là ngày hôm nay đi chơi PhiPhi, nhưng hôm trước mua vé thì họ bảo hết vé rồi, phải dời lại thêm một ngày nữa. Sáng ra đi mua vé xem Fantasea thì xui xẻo là thứ năm họ đóng cửa bảo trì. Thế là có một ngày không biết làm gì ở Patong.
Nói thiệt là chán Patong lắm rồi, tự hỏi ở đây có cái gì mà thu hút du khách thế, khiến cho ai đến Phuket cũng phải ghé qua đây. Trước đó đọc trên mạng thấy cũng có nhiều ý kiến khác nhau, nhưng chủ yếu là ai cũng khuyên ghé qua cho biết, và những người không thích chủ yếu là người lớn tuổi. Không lẽ mình cũng già vậy sao.
Cái shopping mall Jungceylon thì đã dạo qua dạo lại một ngày hôm qua rồi, hôm nay còn gì nữa đâu mà đi, lòng vòng ngoài đường thì nóng, thế là hai đứa quyết định đi vào Phuket city chơi. Bắt chước người ta đi hỏi thuê xe máy, cũng hơi run, vì em thì không biết đi xe tay ga, còn bạn em thì rất hay quên là mình đang chạy đường bên trái. Nhưng mà hỏi khắp nơi, chỗ thì chỉ dành cho khách của họ, chỗ thì chẳng thấy ai là chủ, chỗ thì bảo 200B, chỗ thì bảo 250B, mà theo lời khuyên của mọi người, chỉ trả giá 150B thôi. Cũng thử hỏi đủ chỗ, mà chẳng ai chịu giá này, nên cuối cùng cũng chẳng thuê nữa, quyết định đi bằng xe buýt. Cũng may.
Ngồi chơi ngoài biển một hồi; nói là ngồi ngoài biển, chứ thực tế là núp trong cái bóng cây cách xa biển cả cây số, hehe. Lúc leo lên đường cái định đi bộ về phía bến xe buýt thì thấy nó chạy ngang qua. Đón xe buýt dễ ợt hà, vì nó chạy rùa rùa như vậy, không cần nó ngừng lại cũng leo lên kịp nữa. Xe buýt của họ không phát triển mấy, chắc là để đất cho người dân làm ăn, chạy xe tuk tuk, nên họ chỉ có tuyến từ bãi biển vào thành phố và ngược lại, chứ không có tuyến chạy dọc theo biển để mình đi ngắm cảnh chơi.
Nói cũng may, là vì con đường từ Patong vào City nhìn thì bình thường nhưng đi khó khăn, lên dốc xuống đồi, có những khúc cua cũng ngoặt ghê lắm, giao cho hai đứa đi xe máy chắc sợ lắm. Vé xe buýt là 25B mỗi người, đi về hai đứa hết 100B.
Đi gần tới City thì thấy người ta xuống ở Big C, rồi nhớ là kế bên đó có cái shopping mall cũng lớn, nên lon ton theo người ta xuống luôn. Đi siêu thị cũng vui, nhìn cái siêu thị này nhớ Woolsworth ngày xưa, nhưng lại quen thuộc vì nó giống BigC ở nhà. Việc đầu tiên là đi tìm food court để ăn sáng trễ, ăn trưa sớm. Nhưng muốn đến được đó, cũng phải đi qua một loạt những cái quầy bán đủ thứ đồ hấp dẫn, hehe. Food court ở đây bán đồ ăn cũng đa dạng, khá ngon, giá rẻ. So với hôm trước ăn trong food court của Jungceylon mỗi món trung bình là 70B thì ở đây khoảng 50B, mà lại nhiều thứ hơn. Hai đứa ăn một hộp sushi 8 món, một dĩa cơm với cá basa, một tô hủ tíu kiểu Thái, một dĩa gỏi đu đủ, một ly nước ép trái cây, một tô chè. Cũng hết gần 300B đó. Ở đây cũng phải mua thẻ trước khi gọi món, nhưng mà trị giá thẻ tối đa là 100B, nên mỗi đứa có một cái thẻ riêng tự mua gì thì mua, không phải đợi nhau. Đố ai biết trong cái mớ hỗn loạn kia thì em ăn cái gì và bạn em ăn cái gì.
Ăn xong thì đi siêu thị. Nghĩ cũng vui, đi nước ngoài mà toàn chui vào siêu thị xem có cái gì giống ở nhà không, hehe. Đi coi giá của người ta mắc hay rẻ, rồi thôi, chứ cũng đâu có ý định mua cái gì mang về.
Hết cái siêu thị thì định đi tiếp sang cái shopping mall kia. Nhưng mà hai con lơ ngơ, nhìn bản đồ chả biết phải quẹo trái quẹo phải thế nào, mà trời thì nắng gắt, nên quyết định đi taxi vào City. Taxi giá thấp nhất là 200B. Thì cũng đi chớ biết sao. Thế nên mới tức quá kiếm cái chỗ nào xa nhất trong City chỉ cho nó đáng đồng tiền, hehe. Thật ra là muốn vào City đi bộ trong khu phố cổ, mà nói hoài hổng ai hiểu, nên chỉ đại cái shopping center cho nó dễ. Lại cũng may. Vì trời thì nắng, đường thì không cây, nên cũng lại chui vào shopping center kiếm máy lạnh cho đỡ khổ.
Đâu đó khoảng 3-4 giờ thì cũng đi dạo City một vòng, trời vẫn nắng, nên chỉ đi những con đường nào được che khuất bởi nắng chiều mà thôi. Hôm trước đọc review thế nào mà lại tưởng mình được xem kiến trúc cổ kiểu châu Âu, sau này về ngồi đọc lại kỹ hơn thì chỉ là kiểu Trung Hoa thôi. Thành ra tất cả những gì nhìn thấy chẳng khác mấy Chợ Lớn ở nhà, có điều là nó tương đối mới và nguyên vẹn hơn, không có bị phá hỏng nhiều. Chợt nghĩ chắc cái kiểu nhà 4x10 xuất phát từ mấy bạn TQ từ xa xưa. Mà sao hồi đó đất rộng mà phải sống chen chúc thế nhỉ, hay tại vật liệu xây dựng mắc quá??
Thật ra có một điều thắc mắc nữa, đường phố của họ, dù trong những con hẻm cụt, nhỏ và hẹp, nhìn cũng rất chỉn chu, dù hai bên lề đường họ làm cống nổi, nhiều khi hôi không chịu nổi. Không có những cảnh đáng sợ, kiểu như chỗ này một đống, chỗ kia một bãi ở những đoạn đường vắng người.
Đi chơi nhưng phải canh chừng khoảng 6h thì về, chứ không biết mấy giờ hết xe buýt và trạm xe buýt nào là trạm để về, mất công lại đóng tiền ngu nữa thì mệt. Xe chạy ì ạch thì cũng phải hơn 7h mới về tới Patong. Ghé qua chỗ Jungceylon, định về nhà tắm rửa rồi ra ăn ngon, nhưng cả ngày lang thang rồi mệt, chỉ sợ về nhà tắm xong thì chui vào ăn mì gói cho rồi, nên ghé ăn luôn. Ăn đồ Thái trong một cái quán cà phê, ghế đẹp nệm êm, nhưng mệt, nên ăn cũng không ngon mấy. Trung bình ở những quán này, ăn là 200B, còn uống là 100B. Hai đứa ăn hai món đơn sơ, Cà ri xanh với cơm, và Gà xào hạt điều với cơm, uống hai ly nước đóng hộp, mà hết gần 600B.
Vậy là tối hôm đó đi ngủ sớm, sáng hôm sau dậy sớm đi chơi Phi Phi.
Phuket mùng 5 tết
Thursday, March 11, 2010
Posted by Dieu at 10:29 PM
0 comments:
Post a Comment