Viết linh tinh

Saturday, March 13, 2010

Em viết linh tinh nhiều đến mức Blogger ghi nhớ luôn vào trong tựa đề, nên em mới gõ chữ viết là nó hiện ra luôn dòng chữ viết linh tinh, hehe

Hôm nay em đang vui nhỉ.

Mặc dù hôm qua đài thông báo là khối không khí lạnh đã suy yếu và thời tiết bắt đầu nóng trở lại, nhưng em có một đêm ngủ ngon, và sáng nay nướng đến tận 9h mới chịu dậy. Thế là đã tiến bộ hơn bình thường rồi còn gì. Nằm chơi thôi, chứ không có ngủ. Cảm nhận cái cảm giác khoan khoái tận hưởng một ngày tùy thích.

Kế hoạch dọn dẹp nhà của em chưa đi tới đâu. Nhiều nhất trong nhà là bịch nylon, em không biết phải làm gì với chúng. Hôm nọ đã ngồi nhặt ra những cái túi sạch sẽ, cỡ vừa và nhỏ đem cho bà hàng xóm bán hàng xén. Còn một mớ túi to to mỗi lần đi siêu thị về tích lũy vẫn chưa biết để làm gì. Vứt đi thì uổng, nhưng để lại thì mỗi ngày chỉ có thêm chứ không có bớt. Trung bình một ngày em tích lũy được 2 cái bịch nylon, một bịch được chuyển sang đựng rác, còn một cái cứ giúi vào đâu đó, bây giờ thành một đống to rồi. Mỗi lần đi mua đồ em đều năn nỉ cho hết vô chung một túi, hay lúc nào em đi bộ thì để em cầm tay không về, nhưng con bé bán hàng cứ ngại nên mỗi thứ cứ được bỏ vô một túi riêng. Em thử xách giỏ đi chợ rồi, chẳng cải thiện được gì cả, vì cuối cùng mỗi món cũng phải bỏ vô một cái bịch riêng.

Cái quán cà phê của em dạo này ế quá, không biết có sống sót được không. Em ngồi một mình trong quán, thỉnh thoảng mới có một khách vô, rồi ra ngay, mấy cái nhóm lê la giống em hồi trước không biết bây giờ dọn sang quán nào khác rồi. Em một mình tha hồ nghịch ngợm, tự đi lấy nước uống, tự tắt tivi cho tiết kiệm điện, vì có ai xem đâu, tự chọn chỗ ngồi đẹp nhất. Hồi trước quán đông em toàn phải ngồi trong góc, vì cái bàn đó dành cho một người ngồi, còn bây giờ em dọn sang cái bàn to dành cho bốn người, ngay chỗ mát mẻ, nhìn ra hai phía đều có cây cối xanh um. Cây bàng đang ra hoa, lá non xanh mơn mởn, lại có một cái tổ ong vò vẽ ngay cây cột điện nữa, tha hồ mà ngồi thơ thẩn.

Em đọc một bài báo cảm động trên Atlantic.com. Thỉnh thoảng siêng năng em hay vào đây để đọc báo. Đọc báo mạng đôi khi có lợi hơn đọc báo giấy, vì có những thứ mình thiếu kiến thức phải tin vào những gì tác giả viết, nhưng với báo mạng người ta tranh luận sôi nổi và nghiêm túc, chỉ ra chỗ nào đúng chỗ nào sai, khiến mình có cái nhìn toàn diện hơn. Báo mạng ở VN ngược lại hiếm khi thấy đăng mấy cái nhận xét của độc giả, chắc tại độc giả nếu có nhận xét chỉ là một chữ "tem" đơn giản, hay viết quá ngắn gọn, tôi đồng ý, tôi không đồng ý, mà không có giải thích gì thêm, hay tranh thủ quảng cáo một cái gì đó, hay tranh thủ chửi một ai đó, chẳng liên quan gì đến nội dung bài viết hết.

Em đọc được cái danh sách những điểm đến đáng chú ý của Traveller cho năm 2010, có hai địa điểm ở châu Á là Myanmar và Sri Lanka. Em định cuối năm nay đi Myanmar, nhưng mà em mất đi con bạn "on call" của em rồi, nên chưa có kế hoạch gì cả. Bạn tìm được việc thì em mừng cho bạn, chứ để nó lông bông hoài em thấy cũng ngại mỗi khi rủ rê cái gì tốn tiền. Nhưng bây giờ ai cũng bận rộn rồi, không có ai ơi mỗi lần em gọi. Mà cũng chắc gì em còn thảnh thơi như thế này hoài.

Hôm nọ em gửi thư cho sếp cũ, khoe cái status mới trong công ty của em, và cũng thật tình em bảo rằng em không biết nó sẽ ảnh hưởng đến tương lai của em ntn, và không biết em có còn đủ kiên nhẫn ngồi trong công ty này không. Sếp em trả lời lại rằng, tao nghe mày nói mày muốn đi lâu lắm rồi mà, sao vẫn còn ngồi đó mà than với khóc hoài, hehe. Bởi sếp biết tính em thế nên em mới quý sếp chứ.

Cuối tháng này em được lĩnh tiền thưởng nè. Chưa biết sẽ tự thưởng cho mình cái gì. Hay trích một phần bỏ vào cái quỹ đi chơi của em nhỉ. Em vẫn muốn đi châu Âu một chuyến, càng đọc nhiều em càng thấy cái ảnh hưởng sâu sắc của nền văn hóa đại thế giới nên muốn được tận mắt chứng kiến, thay vì phải đến những nơi second-hand khác. Thật ra em chỉ mới có ý định đi Italia, Pháp, Bồ Đào Nha, còn những nơi khác em chưa tìm hiểu gì nhiều. Italia & Pháp thì dễ hiểu vì nó nổi tiếng, còn Bồ Đào Nha chắc vì ảnh hưởng của cuốn truyện Oxford thương yêu; không phải vì em thích quyển truyện này đâu, chẳng qua vì nó nhấn mạnh thêm một chút nữa cái lãng mạn của người Bồ Đào Nha mà thôi.

0 comments:

 
by Templates para novo blogger 2007